Đây là chiếc giường thiết kế theo phong cách cổ, có bốn cột trụ và cả khung giường, trên đỉnh có vải bông thêu hoa thủ công màu trắng trùm lên, viền hoa rủ xuống bốn phía, được buộc cố định lại bằng những sợi lụa xinh đẹp, khăn lụa hồng nhạt phủ giường và nệm giường thì là đồ thêu hoa hồng bằng tay mà cô thích nhất.
Cô đã muốn có được chiếc giường như vậy từ lâu lắm rồi!
Nhìn lại cách bài trí trong căn phòng này, chiếc bàn trang điểm trạm trổ tinh xảo, vừa nhìn đã biết đó là đồ cổ, chắc có xuất xứ từ hoàng cung nước Pháp, bên cạnh căn cửa sổ kia đặt một ghế nằm, cô đã từng nhìn thấy nó trong hội đấu giá Tô Phú Bỉ, tiếc là có người ra giá cao hơn cả cô, khiến cô tức giận thật lâu.
Lại còn có cả tủ rượu, nhìn độ cong ưu nhã kia, chắc chắn là được làm bởi những người có tiếng... Tóm lại, căn phòng hệt như cung điện này đây đúng là giống hệt những gì cô từng ước mơ tha thiết!
Lộ Thiên Ái bước nhanh vào trong phòng tắm, sự rộng rãi và hoa lệ trong này còn hơn cả khách sạn sáu sao, còn chuẩn bị cả mỹ phẩm bảo dưỡng và đồ dùng cá nhân của nữ. Tất cả đều là sản phẩm của những nhãn hiệu cao cấp nhất mà cô đang dùng.
(Các bạn đang đọc truyện tại: tuthienbao.com
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)Tiếp theo, cô khẩn cấp mở ra một cánh cửa khác của căn phòng này, vừa nhìn thì quả thực thấy sướng điên luôn!
Phòng để quần áo cũng rộng không kém gì căn phòng ban nãy, trong đó có một căn tủ lớn, bên trên chia thành mười sáu ô vuông, trong từng ô vuông đặt từng chiếc túi bách Kim bao màu sắc khác nhau, loại trường hợp này chỉ còn có thể hình dung bằng từ "đồ sộ", bởi vì từng chiếc bách Kim bao đều là đặt làm, ngay đến cửa hàng chính Paris Hermes cũng không thể có đầy đủ hết chúng nó được.
Mặt khác, hai bên tủ dài treo đầy quần áo, cô lật một chút, đều là hàng quý, có vài bộ còn chưa về đến Đài Loan cơ. Trong đó, có rất nhiều bộ lễ phục cao cấp đặt làm, mỗi chiếc ít nhất có giá đến 30 vạn.
Điều quái lạ nhất là, tất cả đều là kích cỡ người cô, thậm chí đến cả những chiếc quần lót bằng lụa ở trong ngăn kéo cũng vậy!
Lộ Thiên Ái nhìn xem mà há hốc mồm, đầu choáng mắt hoa, vội vã ngồi lên chiếc sô pha trong phòng đựng quần áo, nhìn những chiếc túi xách kia với vẻ mờ mịt.
Rốt cuộc thế này là thế nào? Vì sao tất cả những vật trong căn phòng này đều là những thứ đồ mà cô rất thích? Như thể tất cả đều được đặt làm vì cô?
Vì sao Tiền Đường biết được những thứ cô thích? Chẳng lẽ chuyện này đã có mưu đồ từ trước?
Nếu như nói hắn chỉ bắt cóc cô thôi, không có ai 'sủng ái' một con tin như vậy đúng không?
Muôn ngàn câu hỏi khiến Lộ Thiên Ái rối bù cả đầu, nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra, cuối cùng cô không nghĩ nữa.
So với việc ngồi nghĩ viển vông, chẳng bằng dời lực chú ý giết chết thời gian, cả phòng đầy rẫy quần áo trước mắt là điều làm cô thấy hứng thú nhất.
Vì thế Lộ Thiên ái đã hành động ngay, lấy một bộ ra ướm thử lên người rồi đứng soi gương.