⬅ Trước Tiếp ➡
Tiền Đường lại bỏ qua, không muốn thả cô rời đi. "Tôi chỉ đáp ứng cha cô tìm cô, chứ có nói sẽ dẫn cô về nhà đâu. Huống gì, tôi phát hiện giá trị của cô còn cao hơn cả tưởng tượng của tôi..." Hắn càn quấy nhìn bộ ngực cô, dục vọng trong mắt không hề che giấu.
Lộ Thiên Ái bị hắn nhìn chằm chằm như vậy thì trong lòng thấy rất xôn xao, vội gạt bỏ nhịp tim dồn dập không đáng có kia.
"Tôi không muốn nghe những điều này, tôi chỉ muốn về nhà..." Cô cầm túi xách đi ra cửa, kinh ngạc vì thấy Tiền Đường không ngăn cản cô.
Vừa mở cửa. hai người đàn ông lúc trước dẫn cô lại đây đứng chặn ở cửa.
"Tránh ra! Bổn tiểu thư muốn về nhà!" Lộ Thiên Ái kêu gào không chút yếu thế.
Người đàn ông không hề nhúc nhích. Mãi đến khi phía sau truyền đến tiếng ra lệnh của Tiền Đường: "Mang tiểu thư vào phòng."
"Lộ tiểu thư, mời." Người đàn ông hướng cầu thang, giọng điệu tuy có lễ phép nhưng không cho cự tuyệt.
Lộ Thiên Ái xoay người căm tức nhìn Tiền Đường, biết rằng không thể thoát thân, hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái rồi mới đi hướng cầu thang, hai người đàn ông một trước một sau áp giải cô.
Tiền Đường ngửa đầu nhìn bóng dáng của Lộ Thiên Ái, mãi đến khi bóng dáng ấy biến mất khỏi tầm mắt hắn, nụ cười trên mặt mới lập tức chuyển thành chua sót.
"Haiz..." Than khẽ, hắn cầm di dộng nhấn dãy số của nhà họ Lộ.
---
Lộ Thiên Ái được "Mời" đến một căn phòng, chân sau vừa bước qua cửa, cánh cửa lập tức khóa lại.
Cô bước nhanh đến bên cửa sổ, nhìn xuống thấy được trong hoa viên có ba người đàn ông đang đứng, đang ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào chỗ phòng cô.
"Đáng giận!" Cô tức giận kéo kín rèm cửa, ngồi phịch thật mạnh xuống giường.
Làm sao bây giờ? Lúc này cô mới hối hận bản thân đã quá lỗ mãng. Đáng ra trước lúc lên xe phải hỏi rõ ràng trước đã, bây giờ bị một người đàn ông lạ nhốt tại một nơi chẳng biết là đâu, di động cũng bị lấy đi, thật sự là kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.
"Haiz!" Cô nằm ỉu xìu trên giường, xem ra thật sự đã bị bắt cóc...
Tuy nhiên, gã Tiền Đường này có vẻ có rất nhiều tiền, tòa biệt thự này còn khí phái hơn cả nhà cô nữa, vì sao còn muốn bắt cóc cô nhỉ?
Nếu như không phải vì tiền, vậy thì là vì cái gì?
Xúc cảm của cái hôn môi ban nãy giờ vẫn còn đọng ở trên môi cô, hơi hơi căng đau. Hắn khơi gợi tình dục trên thân thể cô kích cuồng như vậy, muốn quên cũng chẳng thể quên.
Haiz! Cô đã sớm quên cái cảm giác khi hôn Hình Kiện, chuyện đó hình như đã cách đây cực lỳ lâu rồi.
"Haiz, đừng nghĩ nữa mà!" Lộ Thiên ái bỗng nhiên quát to một tiếng, nhảy bật lên khỏi chiếc giường, muốn gạt phăng cơn sóng triều mà ban nãyTiền Đường gây ra cho cô.
Sau khi quyết tâm không nghĩ đến những chuyện đáng ghét này nữa, cô mới có tâm tư nhìn quanh căn phòng.
"Ôi, chiếc giường đẹp thật!" Ánh mắt cô lập tức bị chiếc giường lớn đặt ở vị trí chính giữa căn phòng cuốn hút.

⬅ Trước Tiếp ➡