⬅ Trước Tiếp ➡
"Ba..." Lộ Thiên Ái dậm chân tỏ vẻ không nghe lời. Cô tình nguyện bị đánh cũng không muốn mất những món quà mong ngóng từ lâu.
Lộ Hạo Đông vung tay, tỏ vẻ quyết tâm, Lộ Thiên Ái chỉ còn cách không cam lòng tháo chiếc vòng cổ chân châu xuống đưa cho ba.
"Nói xin lỗi Mãn Đa đi!"
Lúc này Tiền Mãn Đa đã mặc quần áo xong và đi ra phòng khách, có vẻ rất là ngượng ngùng.
Lộ Thiên Ái trừng mắt hắn, bởi món quà bị mất mà sinh tức giận. Khi nhìn thấy bộ dạng ấm ức của Tiền Mãn Đa, cơn tức trong cô lại dậy lên, những cảm giác áy náy ban nãy đã sớm tan thành mây khói.
"Thiên Ái..." Lộ Hạo Đông lên tiếng cảnh cáo, cô mới dỗi, nói lời xin lỗi, sau đó về phòng của mình, đóng cửa thật mạnh.
"Thật có lỗi, con bé không ngoan, để mọi người phải chê cười rồi." Lộ Hạo Đông vội cười làm hòa.
Tiếp đó những người lớn lại tới nhà ăn, những cô bé cậu bé lại tiếp tục nhàm chán xem ti vi.
Tiền Mãn Đa thì nhìn vào phòng của Lộ Thiên Ái, vẻ mặt buồn bã.
"Mình chỉ muốn nói với Thiên Ái rằng mấy hôm nữa mình sẽ sang Anh du học, nhưng giờ không còn cơ hội nữa rồi..."
Đêm nay, Lộ Thiên Ái không ra khỏi phòng lần nào nữa cả.
---
Mười sáu năm sau.
"Thật đáng giận! Tức chết mất thôi..." Lộ Thiên Ái phẫn nộ dậm chân, giẫm dày cao gót đi ra bệnh viện.
"Tên Hình Kiện đáng giận, lại dám sai tới sai lui bổn tiểu thư. Lộ Thiên Ái tôi cũng đâu phải đứa con gái nghèo kiết hủ lậu, cứ chờ anh khăng khăng một mưc..." Cô ngồi trên chiếc ghế công cộng của bệnh viện, chu đôi môi căng mọng của mình lên.
"Hừ, mình sẽ gọi điện cho phóng viên, nói Hình Kiện là một kẻ lăng nhăng bắt cá hai tay, rõ ràng đã có Ngao Thiên Ân còn đi trêu chọc mình, định dòm ngó tài sảnh nhà mình..." Lộ Thiên Ái lộ vẻ căm tức, thì thào tự nói "Dù sao mình không chiếm được, Ngao Thiên Ân cũng đừng hòng chiếm được!"
Bỗng nhiên, như thể nghĩ ra cái gì, đôi mắt đen láy của cô chớp chớp, cả người như là một quả bóng bay xì hết hơi ra.
"Không được, mấy đứa bạn đều biết mình quen Hình Kiện, chia tay nhanh như thế, mình sẽ rất mất mặt!" Với Thiên Ái, mặt mũi là quan trọng nhất. "Haiz, quên đi, đỡ bọn săn tin lại đến phiền mình..."
"Cô Lộ!"
Lộ Thiên Ái đang cực buồn rầu thì không hiểu sao bên cạnh lại có hai người đàn ông đột nhiên chen ngang suy nghĩ của cô.
"Sao vậy? Không thấy tôi đang bận à!" Lộ Thiên Ái trừng mắt nhìn họ, tiếp tục sa vào thế giới của mình. "Nhưng mà, nếu cứ buông tha bọn họ như thế thì thật sự không thể cam lòng..."
Bởi ba ngăn cản cô quen với thiên vương châu Á Hình Kiện nên cô đã bỏ trốn cùng với hắn ta. Cô đã nghĩ như vậy thật là lãng mạn, ai ngờ tên kia cực kỳ lãnh đạm, và cô còn phát hiện hắn ta còn ám muội với Ngao Thiên Ân. Chẳng qua cô chỉ làm một kế nhỏ để người con gái nghèo kiết hủ lậu ấy tự động rời đi, thế mà Hình Kiện lại mắng cô, đuổi cô về nhà.

⬅ Trước Tiếp ➡