"Hình Kiện là cái thá gì? Nếu không phải bổn tiểu thư nể tình hắn đã thầm mến nhiều năm, miễn cưỡng ở bên hắn, nếu không bổn tiểu thư còn chướng mắt gã mồ côi kia đấy!"
Lộ Thiên Ái càng nghĩ thì càng thấy tức, cố tình tên không nhìn rõ được mặt kia lại tiếp tục lên tiếng: "Lộ Thiên Ái tiểu thư..."
"Làm chi? Tên của bổn tiểu thư há có thể để người khác tự tiện kêu?"
Lộ Thiên Ái tức giận đứng dậy mắng. Lúc này cô mới nhìn rõ hai gã đàn ông xa lạ, bộ dạng xem ra không dễ chọc. "Các người là ai, sao lại biết tên của tôi?"
Tuy rằng từ bé đã được bảo vệ rất tốt, Lộ Thiên Ái coi như đã ý thức được về mối nguy hiểm.
Một người đàn ông mở miệng: "Lộ tiên sinh hi vọng cô có thể trở về."
"Ba tôi?" Bỗng Lộ Thiên Ái nghĩ đến điều gì, "A, thì ra là các anh nổ súng đánh Hình Kiện..."
Hôm qua hai người đó chạy đến nhà của Ngao Thiên Ân, uy hiếp muốn Hình Kiện trả cô về mới bằng lòng rời đi, Hình Kiện đánh nhau với bọn họ, bụng bị thương.
May mà lúc ấy cô không ngốc đến độ đi đến đó cùng với Hình Kiện, Lộ Thiên Ái vẫn còn may mắn.
"Này, sao các anh không đánh nặng tay hơn chút, để cho hắn ta thành thái giám luôn, dù có Ngao Thiên Ân thì cũng vô dụng!" Cô dỗi oán giận.
Lúc người đàn ông trả lời, mặt vẫn không hề thay đổi: "Ông chủ chỉ dặn mang tiểu thư về, không được tổn thương bất cứ người nào, lúc ấy chỉ là ngoài ý muốn."
Lộ Thiên Ái nghĩ rằng 'ông chủ' trong miệng anh ta chính là ba mình.
Chắc ba sợ mình bỏ trốn cùng Hình Kiện, nếu bị truyền thông bóc mẽ không nhịn được mới âm thầm sai người dẫn cô về nhà.
Tuy vậy, giờ cô cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo, trên người cô không còn xu nào, ba đã chặn mọi tài khoản ngân hàng của cô.
"Được rồi, xe ở đâu?" Cô muốn nhanh chóng về nhà tắm rửa, trên người toàn vị bệnh viện, rất muốn!
Người đàn ông chỉ vào một chiếc ô tô của nội màu đen dừng ở ven đường.
"Hả? Các anh lái chiếc xe đó đến đón tôi sao?" Cô chỉ vào chiếc xe đó với bộ dạng căm ghét. "Chẳng lẽ các anh không biết tôi chỉ ngồi xe hạng BB hay sao?"
Mặt người đàn ông vẫn không hề thay đổi như trước. "Ông chủ không dặn." Tiếp đó bốn bề im lặng.
Lộ Thiên Ái như thể đã bị đả kích rất lớn, không ngờ ba lại đối xử với cô như vậy!
Nhưng bây giờ cũng đâu còn lựa chọn nào khác, huống chi khả năng ngồi chiếc xe đó còn dễ chịu hơn là ngồi taxi...
Lộ Thiên Ái tức giận nói: "Haiz, quên đi, đi thôi!"
Sau khi lên xe, Lộ Thiên Ái ngồi ghế sau lại lập tức ngại trong xe có mùi, tiếp theo còn nói có cả bọ chó, cả người không được tự nhiên liên tục oán giận, mãi đến khi xe đã dừng lại mới phát hiện ra khung cảnh quanh mình rất là xa lạ.
"Đây đâu phải nhà tôi?"
Xe dừng trên đường trước cửa một ngôi biệt thự, bên ngoài biệt thự còn có một vườn hoa rất rộng, chung quanh chỉ nghe thấy tiếng chim kêu hót, rõ ràng là đã ra rời xa nội thành.