"Đây là nơi nào? Đẹp quá!" Lộ Thiên ái thích nhất loại kiến trúc theo kiểu châu Âu thế này, trên tường bò đầy dây xanh, hơn nữa hoa viên xây rất là đẹp, kiểu như trang viên Châu Âu.
"Chẳng lẽ đây là biệt thự mà ba mới mua?" Lộ Thiên Ái mừng rỡ. Cô vẫn ầm ĩ muốn ba mua một tòa biệt thự trên núi Dương Minh, lúc cùng bạn bè chơi đùa mới không sợ ầm ĩ đến những người khác.
Hay, ba định làm mình ngạc nhiên?
Không đợi hai người đàn ông dẫn đường, Lộ Thiên Ái chạy nhanh vào phòng: "Ba, con về rồi!"
Nhìn quanh phòng khách cao quý thanh lịch, hoàn toàn là phong cách theo kiểu Châu Âu cô thích, sàn đá cẩm thạch trắng phô tấm thảm Zehder nhập khẩu, chiếc đèn treo như ánh lửa sáng lạn chiếu sáng toàn bộ không gian, phong thái phi phàm nhưng không dung tục.
"Ôi, nguyên bộ Versace, thật sự ba đã nghĩ thông, biết thế sớm bảo ba mua cho mình cái này..." Cô cực thích những đồ gia dụng và vật trang trí hàng hiệu Zehder, thật sự là tổ hợp của những lý tưởng trong cô.
"Ba, mẹ, con về rồi nè!" Cô vừa nhìn bức tranh quý giá treo trên tường vừa hô to.
Nghe được tiếng bước chân mạnh mẽ từ phía cầu thang, Lộ Thiên Ái ngẩng đầu, sung sướng nói:
"Ba, con..."
Phát hiện người tới không phải là ba của mình, tiếng hô của cô đột nhiên im bặt, biểu tình vui sướng chuyển thành nghi hoặc: "Anh là ai? Sao lại ở đây?"
tiểu thuyết tinh yêu tổng tài – nơi khám phá những ngôn từ miêu tả hình thể chân thật nhất cũng như giúp bạn có thêm nhiều về kho ngôn luận của mình về sau . Đây là kỳ vọng mà ha ha truyện mong muốn đen đến cho bạn.
Một người đàn ông siêu đẹp trai bước tới ngồi xuống. Hắn có một cơ thể cường tráng như những vận động viên bóng bầu dục của Mỹ, cùng làn da nâu khỏe mạnh, bước đi ưu nhã như loài báo Mỹ, hơn nữa, bộ áo vest mặc trên người cũng thật là vừa, vừa liếc mắt, Lộ Thiên Ái đã nhận ra đó là bộ âu phục thủ công hiệu nhãn hiệu Zehder.
"Tôi là chủ nhân của tòa nhà này, đương nhiên là ở trong này." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông tương xứng điều ấy.
"Anh là chủ nhân của nó? Tôi đã nghĩ...." Lúc này Lộ Thiên Ái mới phát hiện ra sự nhầm lẫn của mình. "Tôi nghĩ rằng đây là nhà tôi..."
"Nếu Lộ tiểu thư thích, có thể coi nơi này là nhà của mình." Người đàn ông đi đến trước mặt Lộ Thiên Ái, người cao mét bảy như cô cũng còn phải ngửa đầu lên nhìn.
Đôi môi căng mọng của người đàn ông nhếch lên, ngay đến một người đã nhìn bao anh chàng đẹp trai như cô cũng không khỏi tim đập bùm bùm.
Người đàn ông khẽ cười, tự mình ngồi trên chiếc sô pha dài, thản nhiên vắt chân chữ ngũ.
"Tôi là Tiền Đường, đang muốn mời Lộ tiểu thư đến nhà làm khách vài ngày." Ánh mắt mà người đàn ông nhìn Lộ Thiên Ái có vẻ tà tứ rầm rĩ: "Còn về cha cô, đương nhiên là ở nhà cô."
Tiền Đường? Đây là cái tên quái quỷ nào vậy? Cô chưa bao giờ nghe nói nhân vật nổi tiếng nào có cái tên này.
"Nhưng người dẫn tôi đến đây nói rằng bọn họ là do cha tôi sai đi tìm tôi, nên mang tôi về nhà, mà không phải là tới nơi này."