Chương 11
Cô không chút để ý ngẩng đầu nhìn lướt qua, ngón tay đang cầm đũa gắp đồ ăn bỗng nhiên khựng lại.
Bóng dáng mấy nam sinh kia khiến cô cảm thấy quen thuộc, là mấy người xuất hiện lúc cô và Thịnh Sơ Nhiễm xảy ra tranh chấp.
Trong đó có Dụ Lạc Ngâm, thân hình thiếu niên cao lớn đĩnh đạc, ngón tay thon dài, thật sự rất dễ nhận ra trong đám đông.
Bạch Tầm Âm không tự chủ cắn môi, cũng không quay đầu lại mà tiếp tục ăn cơm của mình.
Nhưng theo bản năng cô cảm thấy mình như đang đứng đống lửa như ngồi đống than, có lẽ là do hôm nay nhà ăn vô cùng yên tĩnh, cả một không gian rộng lớn mà chỉ có một cô…
Bạch Tầm Âm cũng không phải loại người sợ hãi cô độc, đi dạo phố xem phim hay thậm chí đi toilet cũng cần có người đi theo.
Nhưng cô có một suy nghĩ, đó chính là không thể để cho người khác nhìn thấy được sự cô độc của mình.
Tệ nhất vẫn là, bốn nam sinh kia gọi cơm xong lại ngồi ở vị trí cách cô không xa, chỉ cách có hai cái bàn.
Ngay cả động tác cầm đũa gắp đồ ăn của Dụ Lạc Ngâm cũng đều có thể thấy rõ.
Bạch Tầm Âm tức khắc cảm thấy món cơm lạnh hôm nay thật khó nuốt, cô cụp mắt, tai không chịu khống chế nghe được mấy lời nói đứt quãng của nam sinh truyền vào trong tai –
“Anh Dụ, anh nói chuyện cũng chẳng khách khí tí nào cả, con gái lớp ba nhà người ta bị anh nói phát khóc rồi đấy.”
“Đúng thế, chẳng lịch sự tí nào cả.”
“Nhưng mà Thịnh Sơ Nhiễm kia cũng rất tâm cơ đấy, rõ ràng tao thấy cậu ta đá thùng nước xuống dưới, còn bạn nữ bên cạnh…”
“Ha ha, chắc là mấy cô bạn trông xinh đẹp cũng nổi hứng nói dối đấy mà.”
Thì ra bọn họ biết, bảo sao Thịnh Sơ Nhiễm lại khóc thành dáng vẻ thế kia.
Bạch Tầm Âm nghe xong không khỏi buồn cười.
Bốn nam sinh, ba người kia lúc ăn cơm nhiều hay ít cũng sẽ nói cười với nhaụ Nhưng từ đầu tới cuối, Bạch Tầm Âm không nghe thấy Dụ Lạc Ngâm mở miệng nói chuyện.
Tốc độ ăn cơm của bọn họ rất nhanh, chỉ mất khoảng tầm mười phút đã xong việc bỏ chạy lấy người.
Mãi cho tới khi bóng dáng biến mất khỏi cửa nhà ăn, Bạch Tầm Âm mới chậm rãi thở ra một hơi – cô cũng không biết sao mình phải căng thẳng làm gì, nhưng tóm lại… cô thích ở một mình như thế này hơn.
Chỉ là lúc thu hồi mắt lại chạm tới chiếc bàn mà mấy nam sinh kia vừa ngồi, tầm mắt Bạch Tầm Âm dừng lại.
Một tấm thẻ cơm nằm lẻ loi ở trên ghế, bị người bỏ quên ở đó.
Thẻ cơm của trường THPT số 3 đều phải dùng tên thật, đi qua nhặt lên đã thấy trên đó viết to ba chữ ‘Dụ Lạc Ngâm’.
Bạch Tầm Âm cũng chỉ do dự mất một giây rồi lập tức cầm dù đuổi theo.
Mấy nam sinh cao lớn chân dài đi cực kỳ nhanh, Bạch Tầm Âm cũng không thể kêu ‘chậm một chút’ được, chỉ có thể vội vàng đuổi theo.
Cuối cùng, đến dù cô cũng không giữ nổi, mưa phùn hắt vào khuôn mặt đỏ bừng, thở hổn hển đuổi theo, mái tóc đen nhánh cũng đã hơi ướt, một sợi tóc dính trên sườn mặt trắng nõn tinh xảo.
Mãi cho tới khi chạy tới gần, mấy nam sinh phía trước mới giống như nghe thấy động tĩnh, dừng lại quay đầu nhìn, thấy Bạch Tầm Âm đang đuổi theo phía sau, bọn họ nhìn nhau, ai nấy đều kinh ngạc –