Chương 12
“Bạn học à.” Lê Uyên mở miệng đầu tiên, nhìn thấy Bạch Tầm Âm mà hai mắt sáng ngời, “Cậu có chuyện gì không?”
Bạch Tầm Âm mím môi, cánh tay mở ra, trong lòng bàn tay có một thẻ cơm màu đen, lòng bàn tay trắng nõn bị hằn ra một vệt đỏ.
Cô đưa thẻ cơm tới trước mặt Dụ Lạc Ngâm.
Đối phương sửng sốt trong chốc lát rồi đưa tay nhận lấy, ngón tay thon dài xẹt qua lòng bàn tay ẩm ướt của Bạch Tầm Âm.
Dụ Lạc Ngâm nhìn chằm chằm thiếu nữ tóc đen da trắng môi hồng trước mắt, khuôn mặt bị hắt mưa mang theo vẻ nhu hoà ướt át, hai mắt toả sáng như ngôi sao.
Vì thế, con ngươi đen nhánh của Dụ Lạc Ngâm xẹt qua một tia hứng thú như có như không, “Cảm ơn.”
Bạch Tầm Âm nhẹ nhàng mỉm cười, má lúm đồng tiền hai bên như ẩn như hiện, đôi mắt toả sáng khẽ gật đầu rồi định đi.
“Khoan đã.” Dụ Lạc Ngâm gọi cô lại, giọng nói lười biếng, “Cậu tên gì thế?”
Lời vừa ra khỏi miệng, không riêng gì Bạch Tầm Âm, ngay cả ba nam sinh bên cạnh cũng đều sửng sốt.
Đây là… lần đầu tiên Dụ Lạc Ngâm chủ động hỏi tên con gái.
Nhưng bọn họ không biết chính là, thật ra đây đã là lần thứ hai, còn đều là cùng một người.
Bạch Tầm Âm cắn môi đứng đờ tại chỗ một hồi lâu, sau đó cúi gằm mặt chạy vụt qua trước mặt Dụ Lạc Ngâm.
Bước chân thiếu nữ nhanh như bay, đuôi tóc lắc lư tung bay trong gió, đầu cũng không quay lại.
“Bạn nữ này đuổi theo chúng ta cả một đường chỉ để đưa thẻ cơm thôi à?” Lục Dã nhịn không được cười một tiếng, nhìn bóng dáng Bạch Tầm Âm tấm tắc cảm khái, “Cô gái này đúng là vừa đơn thuần lại vừa năng động mà.”
“Hai lần.” Dụ Lạc Ngâm hất cánh tay Lục Dã đang đặt trên vai mình ra, không hiểu sao sắc mặt lại trầm xuống, ngón tay thon dài dựng lên, “Tao hỏi tên cô ấy hai lần đều bị làm lơ.”
Khuôn mặt của Bạch Tầm Âm khiến người ta nhìn một lần là khó quên, đương nhiên Dụ Lạc Ngâm nhớ rõ lần hỏi chuyện người ta mà không được đáp lại sau khi tan học đợt trước.
…
Bầu không khí đột nhiên rơi vào yên tĩnh, cằm Lục Dã suýt chút nữa rớt xuống dưới, “Không thể nào, còn có bạn nữ nào anh nói chuyện hai lần mà còn làm lơ sao? Nhưng mà tại sao anh lại chủ động bắt chuyện với người ta đấy? Không phải là… ha ha ha.”
Cậu ta nói chuyện úp úp mở mở, chưa nói hết đã không nhịn được bật cười.
“Không phải là cậu ấy cố ý đâu, chỉ là nói không nên lời thôi.” Chu Tân Tuỳ đẩy mắt kính, tròng mắt màu hổ phách sau thấu kính bình tĩnh không chút gợn sóng, đơn giản nói một câu chuyện thật, “Cậu ấy học cùng một lớp với Thịnh Sơ Nhiễm, chính là cô gái câm của lớp ba đấy.”
“Người câm á?” Lê Uyên ngây người, “Cậu ấy chính là hoa khôi bị câm ấy á? Cái bạn tên Bạch Tầm Âm đó hả???”
Mỗi năm trường THPT số 3 đều tiến hành cuộc bình chọn hoa khôi nhàm chán trên diễn đàn trường, giống như là cuộc giải toả căng thẳng trong cuộc sống học tập tẻ nhạt áp lực này.
Nhưng cuộc bình chọn năm nay lại vô cùng ‘oanh động’, bởi vì người nhiều số phiếu nhất lại là một người câm, đè ép số phiếu của Thịnh Sơ Nhiễm, gỡ mác hoa khôi của cô ta xuống.