Chương 15
Cậu ta làm lơ tầm mắt phẫn uất của Thịnh Sơ Nhiễm, trực tiếp đi vào phòng học lớp ba, đảo mắt một vòng, cuối cùng cũng nhìn thấy cô bạn nhỏ ngồi trong một góc.
Đôi mắt Lục Dã trở nên sáng ngời, lập tức chạy qua.
Bạch Tầm Âm đang chìm đắm trong suy tư của bản thân ngồi giải đề vật lý, cảm nhận được đỉnh đầu bị một bóng đen bao phủ, ánh sáng cũng bị che khuất.
Cô ngoài ý muốn ngẩng đầu, vừa hay đối diện với đôi mắt tràn ngập ý cười của Lục Dã.
Nam sinh toả sáng như ánh mặt trời, khi cười rộ lên lộ rõ hai má lúm đồng tiền – nhưng Bạch Tầm Âm chắc chắn từ trước tới nay cô chưa từng gặp bạn học này bao giờ.
Cho nên, cậu ta đứng trước bàn học của cô làm gì? Bạch Tầm Âm ngẩn ngơ chớp mắt, nghi hoặc nhìn cậụ
Đôi mắt trong sáng mở to, khuôn mặt trắng nõn, nhìn Lục Dã có chút ‘e lệ’.
“Bạn học.” Lục Dã rất hiếm khi tỏ ra thân sĩ, phong độ nhẹ nhàng hỏi, “Có thể cho xin số WeChat được không?”
…
Không ít bạn học xung quanh đều chú ý tới động tĩnh ở bên này, lời Lục Dã vừa nói ra, có là đồ ngốc cũng hiểu ý là gì.
Đương nhiên Bạch Tầm Âm biết rõ.
Cô sửng sốt, có chút thất thố cụp mắt, sau đó không chút do dự lắc đầụ
Ngón tay trắng nõn của Bạch Tầm Âm cầm bút, ngay ngắn viết hai chữ trên tờ giấy nháp
Xin lỗi.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên bị người ta nghiêm túc từ chối nhanh như vậy, Lục Dã đã rơi vào mơ màng.
Trước kia, dù cậu ta có lấy phương thức liên hệ của các bạn nữ khác cũng chỉ giống như đồ vật trong túi, bây giờ… đứng dưới ánh mắt vây xem của nhiều người như vậy, Lục Dã cảm thấy rất mất mặt, nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Bạch Tầm Âm lại khiến cậu không thể phát bực.
Cục tức này chỉ có thể nuốt xuống mà thôi.
Nhìn dáng vẻ ‘tôi phải làm đề cho xong’ của Bạch Tầm Âm, Lục Dã cũng không còn mặt mũi để tiếp tục ở lại đây ăn vạ, cậu ta xấu hổ gãi đầu, thầm nói ‘tan học tớ sẽ tới tìm cậu’ rồi chạy mất.
Để lại Bạch Tầm Âm ngây ngốc tại chỗ.
Từ đầu tới cuối, cô cũng không biết nam sinh đột nhiên xuất hiện kia tên là gì.
Nhưng mà rất nhanh, Thịnh Sơ Nhiễm đã tới nói cho cô biết.
“Bạch Tầm Âm.” Thấy Lục Dã tới đây để tìm Bạch Tầm Âm, đến cơm trưa cô ta cũng không ăn nữa, dáng vẻ chất vấn hỏi cung, “Lục Dã tới tìm cậu làm gì?”
Ồ, thì ra nam sinh kia tên là Lục Dã.
Ánh mắt Bạch Tầm Âm khẽ lay chuyển, vì tránh cho Thịnh Sơ Nhiễm tiếp tục tìm mình gây phiền phức, cô viết trên giấy ba chữ
Xin số WeChat.
Thật ra trong lòng Thịnh Sơ Nhiễm sớm đã có dự đoán, nhưng nghe được đương sự thừa nhận, cô ta vẫn không kiềm chế được căm giận cắn môi.
Thái độ của mấy người bạn xung quanh Dụ Lạc Ngâm đối với cô ta vẫn luôn không nóng không lạnh, vậy mà lại tới đây tìm con câm Bạch Tầm Âm này xin số WeChat… Hung hăng trừng mắt với Bạch Tầm Âm một cái, Thịnh Sơ Nhiễm nghiêng người thở mạnh rồi quay đi.
“Này, Bạch Tầm Âm.” Chờ người trong phòng học đi gần hết, Lưu Ngữ Phù mới quay đầu nói chuyện với Bạch Tầm Âm, giọng nói mang theo ý cười, “Cậu có biết Lục Dã kia chính là bạn của Dụ Lạc Ngâm không, chính là Dụ Lạc Ngâm mà Thịnh Sơ Nhiễm thích đó.”
Bạch Tầm Âm sửng sốt, bút trong tay rơi xuống bàn.