Chương 16
Lưu Ngữ Phù nhìn cô một cái, nhỏ giọng hỏi, “Có phải cậu ta thích cậu không? Cậu có muốn hẹn hò với cậu ta thử xem sao không?”
Đúng là Bạch Tầm Âm không nghĩ tới, Lưu Ngữ Phù lại là một cô gái thích hóng hớt như vậy, không nhịn được mà khẽ mỉm cười.
Hai từ ‘yêu đương’ và ‘hẹn hò’ từ trước tới nay chưa từng xuất hiện trong kế hoạch của cô.
Chỉ là, Bạch Tầm Âm không nghĩ tới, nam sinh Lục Dã này đúng là rất cố chấp với việc ‘theo đuổi’ cô.
Đưa bữa sáng rồi cơm trưa tới, sau tan học lại còn tới tìm, kiên trì bền bỉ muốn lấy phương thức liên lạc của cô… Đây chính là niềm vui hàng ngày của nam sinh theo đuổi nữ sinh cấp ba.
Mà còn khiến cho toàn bộ lớp ba đều biết.
Thậm chí không chỉ có lớp ba, lớp khác cũng đã biết chuyện này – học sinh cấp ba, thích nhất chính là tám chuyện drama và hóng hớt mọi chuyện khắp nơi.
Mỗi lần nhìn thấy Lục Dã, trên tờ nháp của Bạch Tầm Âm lại nhiều thêm hai chữ
‘xin lỗi’,
cũng may là chưa từng xuất hiện những câu như
‘tôi không tính yêu đương’
hay
‘cậu cách tôi xa ra một chút’.
Thật sự khiến cô rất đau đầụ
May là qua hơn nửa tháng, cuối cùng Lục Dã cũng từ bỏ.
Vốn dĩ cậu ta cũng không quá thích Bạch Tầm Âm, ngay từ đầu cũng chỉ cảm thấy hứng thú với nhan sắc của cô mà thôi. Nhưng lần đầu tiên bị con gái hoàn toàn từ chối nghiêm túc như vậy, Lục Dã vẫn không nhịn được mà cảm thấy thất bại.
“Thì ra cậu thật sự khó theo đuổi như vậy.” Một ngày nọ, buổi tối sau khi tan học, Lục Dã đi theo phía sau Bạch Tầm Âm, buồn bực lẩm bẩm.
Cậu nhìn dáng vẻ mảnh khảnh của thiếu nữ, bước nhanh vài bước chặn đường cô lại, đối diện với tầm mắt không có chút cảm xúc nào của cô, Lục Dã cắn chặt răng, cuối cùng dùng hết sự nỗ lực cuối cùng mà hỏi, “Bạch Tầm Âm, cậu thật sự không thích tớ sao? Một chút cũng không sao?”
Bạch Tầm Âm không hề do dự gật đầụ
“…”
“Mẹ nó, ông đây thật sự thua rồi.” Lục Dã cúi đầu nhỏ giọng nói, một lúc lâu sau bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn cô, “Vậy được rồi, bắt đầu từ ngày mai, tớ không quấn lấy cậu nữa.”
Vừa dứt lời, cậu ta đã thấy hai mắt Bạch Tầm Âm sáng lên.
“…”
Cuối cùng Lục Dã cũng có thể hoàn toàn xác nhận, cô bạn này không giống với những người con gái khác – cô ấy không chơi trò lạt mềm buộc chặt hay chiêu trò gì khác, cô ấy vô cùng rõ ràng, cô ấy không hề có một chút tình cảm nào với cậu cả.
Lục Dã quyết định ‘đi lùi’ lần cuối cùng.
“Lần đầu tiên tớ thấy một cô gái cá tính như cậu đấy.” Lục Dã không nhịn được cười, phong độ giúp Bạch Tầm Âm đẩy xe đạp, “Vậy chúng ta có thể làm bạn bè không? Cho tớ số WeChat đi mà.”
Nhưng Bạch Tầm Âm hiểu biết cái cớ ‘làm bạn bè trước’ của nhiều người, vẫn mỉm cười lắc đầu như cũ.
Lần này thì tốt rồi, Lục Dã dở khóc dở cười, thật sự chặt đứt mọi đường lui của tâm tư cậu mà.
“Lần đầu tiên tao thấy một bạn nữ tự phong bế bản thân mình ghê như vậy đấy, đến một cơ hội làm bạn cũng không cho nhaụ”
Buổi tối, lúc ăn cơm cùng mấy người anh em, Lục Dã ‘báo cáo’ chuyện theo đuổi thất bại, không ngoài ý muốn nhận được một tràng cười nhạo của bạn bè.