Chương 18
Chỉ là lúc ấy bọn họ chưa ý thức được, coi tình cảm như một trò chơi mà cá cược là chuyện khốn nạn đến cỡ nào.
============================================================
Thời gian giữa đầu tháng và cuối tháng, nháy mắt đã tới ngày Bạch Tầm Âm, Thịnh Sơ Nhiễm và Chung Cầm trực nhật buổi tối.
Mỗi tháng đều có một hai lần như vậy, bọn họ sẽ làm loại việc khoá nhốt cô trong phòng học.
Không phải Bạch Tầm Âm không nghĩ tới chuyện đi theo bạn học ra về sớm, miễn cho việc bị khoá không ra được, chỉ là nếu cô đi rồi, phòng học sẽ không có ai quét dọn, ngày hôm sau nhất định chủ nhiệm lớp Thân Lang Lệ cũng chỉ phê bình có mình cô.
Quan hệ giữa gia đình Thịnh Sơ Nhiễm và trường học liên kết chặt chẽ, nếu không Thân Lang Lệ cũng không bất công một cách táo bạo như vậy.
Chuyện Bạch Tầm Âm bị nhốt trong phòng học sau giờ học gần như là một bí mật công khai, là một trong những cách để cho Thịnh Sơ Nhiễm trút giận.
Mọi người xung quanh đều biết, cũng vô cùng phối hợp – thậm chí ngay chính Bạch Tầm Âm cũng phối hợp với chuyện này, bị Thịnh Sơ Nhiễm nhốt lại trong phòng học một lúc rồi chờ bảo vệ tới mở cửa thả cô ra ngoài, còn hơn là chống đối lại để rồi sau này bị bạn cùng lớp và giáo viên trù ẻo.
Chỉ là hôm nay, trực nhật xong Thịnh Sơ Nhiễm cũng không đưa theo Chung Cầm và các bạn học khác ra khỏi lớp mà đi tới trước mặt Bạch Tầm Âm.
Thiếu nữ nghi hoặc nhíu mày, buông giẻ lau bảng đen xuống rồi nhìn bọn họ.
Thịnh Sơ Nhiễm nhìn đôi mắt trong như nước của Bạch Tầm Âm, cô ta cắn chặt răng, giọng nói âm trầm, “Cùng tao tới một nơi.”
Bạch Tầm Âm lắc đầu, cầm phấn viết hai chữ lên bảng
Không đi.
Cho dù Thịnh Sơ Nhiễm muốn làm gì, cô cũng không có tâm tư đi cùng.
nan có thể ‘phối hợp’ với mấy trò vô duyên vô cớ bắt nạt thường ngày của cô ta đã là quá đủ với Bạch Tầm Âm rồi.
“Tới lượt mày nói đi hay không à ” Thịnh Sơ Nhiễm tức giận, lông mày dựng ngược, duỗi tay nắm lấy cánh tay gầy gò của Bạch Tầm Âm, dùng sức kéo cô xuống bục giảng.
Ba người đến cặp sách cũng không cầm, nghiêng ngả lảo đảo cậu kéo tôi lui ‘đi’ ra khỏi lớp.
Cánh tay Bạch Tầm Âm bị Thịnh Sơ Nhiễm nắm chặt đến đau, trên làn da trắng nõn đã hiện rõ vệt đỏ.
“Cậu mau gọi điện thoại cho Lục Dã đi, nói chúng ta đã hẹn được Bạch Tầm Âm rồi.” Tới hành lang, Thịnh Sơ Nhiễm đã gấp không chờ nổi thúc giục Chung Cầm, “Bảo cậu ta lại đây, gọi Dụ Lạc Ngâm đi cùng nữa.”
Cuối cùng Bạch Tầm Âm cũng biết Thịnh Sơ Nhiễm muốn làm gì.
Cô ta muộn lợi dụng cô hẹn bọn Lục Dã ra đây, sau đó nhân cơ hội để gặp được Dụ Lạc Ngâm.
Nhưng cô và Lục Dã thì có liên quan gì chứ? Bạch Tầm Âm tức giận cười, dùng sức hất tay Thịnh Sơ Nhiễm ra – đối phương vui vẻ nói chuyện cùng Chung Cầm, không hề phòng bị chút nào, đột nhiên lảo đảo hai bước.
Thịnh Sơ Nhiễm nhíu mày, “Mày làm gì đấy?”
Bạch Tầm Âm không nói tiếng nào, mặt không chút biểu tình xoay người về phòng học lấy cặp sách, muốn đi về.
“Này, tao đang nói chuyện với mày đấy, mày không thể đi được ” Thịnh Sơ Nhiễm lại nổi tính tình, cùng với Chung Cầm một trước một sau ngăn cản đường đi của Bạch Tầm Âm, giọng nói hợp tình hợp lý, “Mày đi rồi, Lục Dã sẽ không tới nữa.”
…