Chương 17
Cậu ta buồn bực, cũng không nhịn được căm giận cắn xiên chửi bậy, “Chúng mày nói xem, với khuôn mặt này của tao ấy, có ai không chủ động dâng số liên lạc lên trước mặt chứ?”
“Kết quả, Bạch Tầm Âm này, tao theo đuổi cậu ấy hơn nửa tháng, đến nửa con số của WeChat cũng không thấy đâu ”
“Anh em à, tao phục rồi, tao hiểu vì sao Lý Xuyên Uẩn không theo đuổi được cậu ấy rồi, tao cũng chơi không nổi.”
Bạch Tầm Âm cho người ta cảm giác không hề lạnh lùng chút nào, nhưng mà cũng rất khó theo đuổi.
Cô vẫn luôn dịu dàng, giống như cách mọi người xung quanh rất gần, nhưng lại không muốn ai tới gần mình.
Cho dù bị cô từ chối cũng giống như đánh vào bông mềm vậy, khiến Lục Dã muốn tức giận cũng không được.
Lục Dã không thể không thừa nhận, sự hứng thú ngay từ đầu của cậu ta đối với giá trị nhan sắc của cô đã bị bào mòn hết, Bạch Tầm Âm, cậu ta thật sự không theo đuổi nổi.
“Chậc chậc, là do mày không được thôi.” Lê Uyên ở một bên cười nhạo, không thiếu đổ thêm dầu vào lửa, “Uổng công mày còn tự xưng là kẻ thiêu rụi trái tim thiếu nữ, theo đuổi nửa tháng trời cũng không xin được WeChat con nhà người ta.”
“…” Lục Dã nổi giận, “Mẹ mày đừng nói chuyện không não như thế, có giỏi mày thử theo đuổi mà xem ”
“Tao không thích người câm đâu, theo đuổi làm gì chứ? Tao chỉ muốn cười nhạo mày thôi mà.” Lê Uyên độc miệng, dăm ba câu đã chọc cho Lục Dã tức tới mức dậm chân, “Nếu đổi lại là anh Dụ, chưa tới vài ngày chắc đã theo đuổi được người tới tay rồi.”
“Đm, mày ỷ vào việc anh Dụ sẽ không tham gia mấy trò này nên mới nói thế thôi ”
“Vậy mày…”
“Ai nói tao không tham gia?”
Hai người bọn họ đang tranh cãi, Dụ Lạc Ngâm yên tĩnh ở một bên bỗng nói một câu đơn giản khiến bầu không khí rơi vào yên tĩnh.
Lục Dã, Lê Uyên, thậm chí Chu Tân Tuỳ vẫn luôn bình tĩnh đều có chút kinh ngạc nhìn qua.
Ngón tay thon dài của Dụ Lạc Ngâm đùa nghịch điếu thuốc lá chưa đốt, khoé môi cong lên, “Nếu A Dã nói cô gái này khó theo đuổi, vậy không phải là rất thú vị sao?”
…
“Mày có ý gì?” Lục Dã mơ màng, lẩm bẩm hỏi, “Mày muốn theo đuổi Bạch Tầm Âm?”
Dụ Lạc Ngâm cười cười, chỉ hỏi, “Chúng mày còn muốn cá cược không?”
Bầu không khí yên tĩnh trong một lúc.
Chu Tân Tuỳ mở miệng đầu tiên, đáp án hoàn toàn khác với lần trước, “Nếu đổi thành mày, tao cược là có thể.”
Lê Uyên, “Tao cũng vậy.”
“Tao…” Lục Dã nghẹn khuất chỉ nói được một câu, “Tao cá theo chúng mày.”
Sau đó cậu ta lại hỏi, “Cá cược bao nhiêu tiền? Lần này tao thua không ít đâu đấy, vậy nên lần này tao cược anh Dụ cũng không theo đuổi được cậu ấy ”
Dụ Lạc Ngâm chỉ cười không nói gì, nghĩ tới một câu vừa rồi Lục Dã nói
Lần đầu tiên tao thấy một bạn nữ tự phong bế bản thân mình ghê như vậy đấy.
Cậu không tự giác mà nhớ tới cảnh tượng hai lần trước mình hỏi tên Bạch Tầm Âm, dáng vẻ thiếu nữ cắn môi chạy đi.
Thiếu nữ nhút nhát xấu hổ, nhưng Bạch Tầm Âm cũng không phải năm tháng vô ưu sầụ
Có lẽ bởi vì thứ gì đó ‘không cam lòng’ ẩn giấu quấy phá, Dụ Lạc Ngâm phá lệ nói ra những lời ngày thường cậu tuyệt đối sẽ không làm.
Đối với Bạch Tầm Âm, từ ban đầu cậu không nhịn được đã phá lệ.