⬅ Trước Tiếp ➡

Cô đeo giày thể thao màu trắng, chân dài đạp lên hành lang im hơi lặng tiếng, cơ hồ hoà nhập với bầu không khí an tĩnh trong trường học, nhưng đi đến lối rẽ của cầu thang lại thoáng nghe thấy giọng nói của ai đó.
Trừ cô ra, thời gian này trong ngôi trường yên tĩnh vẫn còn một đôi nam nữ khác.
Giọng nói nữ sinh e lệ ngượng ngùng, mang theo sự mềm mại ngọt ngào không dễ phát hiện, “Dụ Lạc Ngâm, tớ có hai vé xem phim, chúng ta… thứ bảy tuần này chúng ta cùng đi xem được không?”
Bạch Tầm Âm nghe được giọng nói này, bước chân dừng lại, theo bản năng trốn ở phía sau tường.
Từ lúc cô không thể nói chuyện đã trở nên rất mẫn cảm với âm thanh, đương nhiên cũng nghe được ra đây là giọng nói của bạn cùng lớp mình, Thịnh Sơ Nhiễm.
Thịnh Sơ Nhiễm rất ghét cô, mà tính tình cô lại không muốn xung đột với ai cả, nghĩ rằng cứ trốn ở đây đợi bọn họ đi là thích hợp nhất.
Miễn cho đụng mặt nhau rồi, cả hai lại cảm thấy không thoải mái.
“Là một bộ phim rất nổi gần đây, tên là…”
“Không có thời gian.” Thịnh Sơ Nhiễm còn chưa nói xong đã bị người ta cắt lời, là một giọng nam lười biếng, âm thanh trầm thấp mát lạnh, tựa như mang theo hương bạc hà lành lạnh, “Cậu tìm người khác đi.”
“Ồ…” Dường như Thịnh Sơ Nhiễm cảm thấy đáng tiếc, lẩm bẩm nói, “Không có thời gian sao? Nhưng tớ muốn đi xem với cậụ”
Thịnh Sơ Nhiễm là một cô gái vô cùng tuỳ hứng, giờ phút này trong giọng nói mềm mại yêu kiều lại mang theo sự hèn mọn, khác biệt hoàn toàn với dáng vẻ kiêu ngạo thường ngày.
Bạch Tầm Âm có chút ngoài ý muốn, cúi đầu nhìn mũi chân của mình, trong lòng dần có một suy nghĩ mơ hồ.
Sau đó cô nghe thấy nam sinh tên ‘Dụ Lạc Ngâm’ kia trả lời, vẫn là bốn chữ như vừa rồi, “Không có thời gian.”
Bầu không khí yên tĩnh lan ra.
Một lúc lâu sau, Thịnh Sơ Nhiễm mới dậm chân xoay người rời đi, có thể nghe ra được cảm giác vô cùng căm giận.
Bạch Tầm Âm khẽ thở ra một hơi, nghĩ thầm may là mình ra sớm như vậy, nếu còn trì hoãn thêm nữa, sợ rằng tám giờ còn chưa về đến nhà.
Chỉ là muộn vậy rồi mà Thịnh Sơ Nhiễm còn ở cùng một nam sinh trong trường, là đang… hẹn hò sao?
Bạch Tầm Âm cúi đầu suy nghĩ, đợi cho qua tầm năm phút, nghĩ rằng bây giờ bọn họ nhất định đã đi xa mới chuẩn bị xuống lầụ
Nhưng mà vừa ra khỏi lối rẽ đã đối diện ngay với một đôi mắt đen nhánh.
Thiếu niên mặc áo đồng phục to rộng đang đứng dựa vào lan can bậc thang, đồng phục xanh trắng trên người còn không bằng làn da trắng trẻo của cậụ Đôi lông mày đen như mực, mái tóc đen bị gió đêm thổi khẽ, ánh mắt sắc bén không hề che giấu, giống như thanh kiếm đã được rút ra khỏi vỏ.
Giữa đôi môi mỏng còn cắn lấy một điếu thuốc lá, trên người còn mặc đồng phục, đang đứng trong trường học mà còn dám ‘phạm huý’, vô cùng bừa bãi tuỳ ý.
Bạch Tầm Âm không nghĩ tới vẫn còn có người ở đây, bước chân chững lại, có chút thất thố.
Vóc dáng thiếu niên cao gầy, bả vai rộng, khí chất đi đến đâu cũng khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Dụ Lạc Ngâm nhìn ánh mắt thiếu nữ giống như nai nhỏ đi lạc, đôi mắt trong suốt phản chiếu khuôn mặt của mình trong đó, cậu chậm rãi mở miệng, “Nghe lén?”
“Bạn học, làm vậy không tốt đâụ”


⬅ Trước Tiếp ➡