⬅ Trước Tiếp ➡

Tuy bước chân Bạch Tầm Âm rất nhẹ, nhưng từ lúc Thịnh Sơ Nhiễm bắt đầu nói chuyện với cậu, Dụ Lạc Ngâm đã nghe được âm thanh từ lối rẽ, chỉ là cậu không nói mà thôi, muốn chờ xem rốt cuộc là ai – không ngờ tới lại là một cô gái nhỏ.
Còn là một bạn học nữ khá xinh đẹp, đôi mắt linh động tinh xảo, dáng vẻ nhút nhát sợ sệt.
Giọng nói lười biếng của thiếu niên khiến hai tai Bạch Tầm Âm lập tức đỏ lên, rất nhanh đã lan đến khuôn mặt trắng nõn.
Cô không nghĩ tới nam sinh tên Dụ Lạc Ngâm này lại biết… tuy cô cũng không cố ý muốn nghe lén.
Bạch Tầm Âm không nói ra lời, chỉ có thể lắc đầu, ngón tay càng dùng sức siết chặt quai cặp.
“Hả?” Dụ Lạc Ngâm lấy điếu thuốc đã châm trong miệng ra, ngón tay thon dài tuỳ ý ném vào thùng rác cách đó không xa, “Sao lại không nói lời nào.”
‘Tôi không cố ý’ và ‘hút thuốc không tốt’ hai câu này nói thế nào cũng không nên lời, Bạch Tầm Âm cắn môi.
Hai người cách nhau một khoảng mà ‘giằng co’, giống như đang bị phạt vậy.
Tính cách này không khỏi khiến Dụ Lạc Ngâm cảm thấy buồn cười, khẽ cười một tiếng.
Bạch Tầm Âm mím môi, dứt khoát mím môi cúi đầu chạy qua bên người cậụ
“Bạn học.” Mắt thấy cô sắp chạy xuống cầu thang, Bạch Tầm Âm bỗng nghe thấy nam sinh phía sau gọi mình lại, “Cậu tên gì thế?”
Bạch Tầm Âm dừng bước, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
Lần đầu tiên… cô có chút vô lực không nói nên lời với bản thân mình. Mặc dù sẽ khiến người ta cảm thấy không lễ phép, nhưng cô cũng không trả lời câu hỏi của nam sinh.
Bạch Tầm Âm hít sâu một hơi, xoay người đối diện với nam sinh, đôi môi không tiếng động khép mở một chút.
Dụ Lạc Ngâm sửng sốt, mơ hồ nhìn thấy đôi môi thiếu nữ nói ra một chữ ‘Vân’.
Sau đó, Bạch Tầm Âm cười một cái với cậu, quay đầu lại bước chân không ngừng, dáng người nhỏ bé càng lúc đi càng xa.
Hậu tri hậu giác, Dụ Lạc Ngâm mới phản ứng lại, đây là lần đầu tiên cậu hỏi tên con gái, tâm tư không chịu khống chế đi hỏi người ta.
Sau đó, người ta còn không nói với cậụ
Kết quả, giống như không nặng không nhẹ chạm vào một cái đinh mềm, Dụ Lạc Ngâm cười nhạo một tiếng, lông mi rũ xuống, nhìn về đám nam sinh mồ hôi như mưa ở sân bóng rổ dưới lầụ
Một trong số đó dùng đồng phục lau mái tóc ướt đẫm rồi hưng phấn chạy lên lầụ
“Anh Dụ, thế nào, điểm số vừa rồi đủ để kéo dài khoảng cách chưa?” Lê Uyên cười lộ ra hai cái răng nanh, vẻ mặt rạng rỡ như ánh mặt trời, “Kêu mày ra sân mà mày không ra, bỏ lỡ một trận đấu tuyệt vời rồi đó Tân Tuỳ đâu rồi? Đi tới tiệm đồ nướng đặt chỗ trước rồi sao?”
Vẻ mặt Dụ Lạc Ngâm không chút biểu tình, ném chai nước trong tay vào ngực cậu ta, “Về sau chơi bóng đừng để tao chờ mày nữa.”
Lê Uyên ừng ực uống nước, còn không quên buồn bực hỏi, “Hả? Sao thế?”
Đôi tay Dụ Lạc Ngâm đút túi, chậm rãi đi xuống lầu, giọng nói bình tĩnh mang theo một tia phiền chán, “Dễ gặp được người phát vé xem phim.”
Phiền.
“Hả?” Lê Uyên sửng sốt một lúc mới lấy lại tinh thần, lẩm bẩm nói, “Trường học chúng ta còn phát cả vé xem phim cơ à? Sao tao lại không gặp được loại chuyện tốt này nhỉ ”
“…”


⬅ Trước Tiếp ➡