⬅ Trước Tiếp ➡

Cậu đưa tay nắm lấy cánh tay Bạch Tầm Âm, giọng nói vừa rồi có chút ‘ấm áp’ dần trở nên lạnh lẽo, “Sao lại thế này?”
Bạch Tầm Âm hoảng sợ, giống như điện giật mà rụt tay về.
Đụng chạm xảy ra bất thình lình khiến hai tai cô bỗng chốc đỏ bừng, dưới ánh mắt dò hỏi của Dụ Lạc Ngâm, Bạch Tầm Âm cúi đầu lắc lắc.
Dáng vẻ thiếu nữ mặc áo đồng phục không chút do dự chạy mất, trông cực kỳ giống với hai lần trước khi cậu hỏi tên cô.
Dụ Lạc Ngâm nhìn chằm chằm bóng dáng mảnh khảnh của Bạch Tầm Âm vài giây rồi chậm rãi thu hồi ánh mắt, khoé môi cong cong mang theo ý cười – sau khi thu được tin ‘tình báo’ của Lục Dã mà chạy tới đây, cô gái nhỏ lại trốn mất rồi.
Vậy cậu còn ngây ngốc đứng đây làm gì chứ? Dụ Lạc Ngâm cười nhạo một tiếng, xoay người nhanh chóng rời đi, dáng vẻ cậu cao lớn đĩnh đạc vô cùng anh tuấn.
Hôm nay là một ngày nắng hiếm có ở Lâm Lan.
Chạng vạng, gió nhẹ nhàng thổi mang theo hơi nóng, Bạch Tầm Âm chạy đi khá xa rồi dừng lại thở hổn hển.
Lúc này, A Mạc gọi điện thoại tới, tiếng chuông đánh thức tinh thần của thiếu nữ, Bạch Tầm Âm ngơ ngẩn bắt máy.
Cũng may A Mạc không cần cô đáp lại, chỉ lo nói một mình, giọng nói vui vẻ phóng khoáng –
“Âm Âm ơi, tớ làm thủ tục chuyển trường xong xuôi rồi nè, ba tớ nói đợi học kỳ sau là tớ có thể trực tiếp tới lớp cậu rồi đó ”
“Còn nửa tháng nữa là cậu được nghỉ hè rồi đúng không? Tới lúc đó tớ sẽ về Lâm Lan, hì hì hì.”
Bạch Tầm Âm nói không nên lời, chỉ có thể khẽ cười phía bên này điện thoại.
Tâm trạng nóng nảy vừa rồi dưới từng câu từng chữ của người bạn thân mà dần trở nên bình tĩnh, cô cảm thấy vừa rồi có lẽ mình chỉ bị nóng quá mà thôi – thời tiết tháng sáu ở Lâm Lan là nóng nhất.
Cho nên, lúc đầu ngón tay Dụ Lạc Ngâm chạm vào cô, không phải cô suy nghĩ nhiềụ
Chỉ là thật sự rất nóng, giống như bị bỏng vậy.
A Mạc, môi Bạch Tầm Âm đóng mở không tiếng động, cậu mau trở lại đi.
Tớ nhớ cậu lắm.
Từ hồi tiểu học tới giờ, cô và A Mạc vẫn luôn học chung một trường, thậm chí kỳ học thứ nhất của cấp ba cũng học ở THPT số 3.
Có A Mạc ở bên, đối với một Bạch Tầm Âm chưa thể thích ứng với cuộc sống cấp ba mà nói, đã không còn gian nan như vậy nữa.
Chỉ là ba mẹ A Mạc là người làm ăn, năm kia phải tới một thành phố khác mở rộng chi nhánh, đưa A Mạc đi theo cùng. Hai người các cô không thể không tách nhau ra, chỉ có thể liên lạc qua WeChat, thừa những dịp nghỉ dài mới có thể gặp nhaụ
Cũng may bây giờ ba mẹ A Mạc lại trở về Lâm Lan phát triển sự nghiệp, A Mạc cũng có thể trở lại trường THPT số 3.
Nghĩ tới việc học kỳ sau có thể học chung lớp với A Mạc, Bạch Tầm Âm hiếm khi lấy lại được tinh thần.
Sau khi tắt máy, cô nhắn hai chữ ngắn gọn cho A Mạc
Chờ cậụ
Trong lòng mang theo sự chờ đợi, thời gian nửa tháng nhanh chóng trôi qua, tới tối trước kỳ nghỉ hè.
Kỳ nghỉ hè học kỳ hai lớp 11 có lẽ cũng chính là thời gian ‘thiên đường’ cuối cùng của học sinh cấp ba, đợi tới lúc lên lớp 12 sẽ bắt đầu kiếp sống như ma quỷ.


⬅ Trước Tiếp ➡