⬅ Trước Tiếp ➡

Lớp 12 của trường THPT số 3  sẽ đổi sang học ở khu dạy học truyền thống, một tối trước khi nghỉ hè, tất cả các học sinh lớp 11 đều phải dọn dẹp đồ đạc và mang theo bàn ghế tới khu học mới.
Khu dạy học mới nằm ở phía đông của trường, ‘nơi độc lập’ này chính là ‘chiến trường’ dành riêng cho học sinh lớp 12.
Ngay cả đồ dùng học tập và bàn ghế cũng phải tự mình dọn tới, trường học sẽ không hỗ trợ.
Ông trời không chiều lòng người chính là, ngày đó Lâm Lan đổ mưa, không phải là mưa phùn, chỉ cần ra ngoài một lát thôi cũng đủ ướt hết cả quần áo.
Trong thời tiết này mà phải chuyển đồ đạc đúng là tra tấn người khác.
Bạch Tầm Âm nhìn mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ, buồn rầu nhíu mày.
Cùng gặp phải một tình huống, các nữ sinh khác đều tìm bạn học nam để giúp đỡ, còn mình ở bên cạnh hỗ trợ bung dù ‘hợp tác’ thu dọn đồ đạc.
Nhưng Bạch Tầm Âm không có ai cả.
Cô xấu hổ với việc xin người khác giúp đỡ, mặc dù trước đó cũng có một hai người chủ động muốn giúp cô nhưng đều đã bị Thịnh Sơ Nhiễm và mấy nữ sinh chơi cùng cô ta gọi đi rồi.
Những nam sinh chịu hỗ trợ thuộc kiểu ‘sư nhiều thịt ít ’, không ai tranh giành.
Ẩn dụ về những điều không liên quan, mối quan hệ giữa nhiều hơn và ít hơn là gì. Theo Baike.
Bạch Tầm Âm thở dài, đôi mắt long lanh nổi lên một tầng hơi sương u sầu, một lúc lâu sau mới dùng một tay che dù, một tay cố gắng nhấc ghế.
Đi ra khỏi mái hiên ‘khu thoải mái’, chuyển đồ vật tới một toà khác trong trường.
Chỉ là chưa đi được bao nhiêu bước, ống quần đã bị ướt một mảng lớn, tay không giữ nổi ghế nữa, rơi thẳng xuống đất.
Bạch Tầm Âm cắn chặt răng, nghĩ thầm cùng lắm thì về nhà tắm rửa rồi uống thuốc cảm, trước tiên cứ dọn đồ qua đã rồi tính. Cô thu dù lại, hai tay nhấc ghế.
Đi được một đoạn đường dài, chưa được một nửa, mái tóc thiếu nữ đã ướt đẫm, sợi tóc đen nhánh dán lên khuôn mặt tái nhợt, nước mưa khiến đôi mắt không thể nhìn rõ.
Bạch Tầm Âm buông ghế thở dốc, mu bàn tay lau nước mưa trên mặt.
Trời càng lúc càng mưa to, không thể trì hoãn thêm nữa.
Bạch Tầm Âm vừa định nâng ghế lên một lần nữa, cổ vũ tinh thần mình đi tới khu học mới, bả vai lại bị người ta ấn xuống.
Là một bàn tay lớn, ngón tay thon dài, làn da trắng trẻo, gân xanh trên mu bàn tay như ẩn như hiện.
Đỉnh đầu Bạch Tầm Âm bị một bóng râm bao phủ, là một chiếc dù.
Dưới cơn mưa lớn, bỗng dưng có người kéo cô vào góc nhỏ này.
Ngoài dự đoán của mọi người, Bạch Tầm Âm quay đầu lại, cái đầu tiên cô nhìn thấy chính là sườn mặt tinh xảo của Dụ Lạc Ngâm.
Khuôn mặt cậu không chút biểu tình, một tay bung dù che cho cô, tay khác từ bả vai Bạch Tầm Âm chuyển sang ghế, dễ như trở bàn tay nhẹ nhàng nhấc chiếc ghế gỗ lên.
Đôi khi, sức lực nam sinh và nữ sinh không thể đánh đồng với nhaụ
“Tôi giúp cậụ” Cậu nhàn nhạt nói một câu, ánh mắt ý bảo Bạch Tầm Âm đi trước cậu, phong thái thong dong tự nhiên, đối lập hoàn toàn với thiếu nữ đang hoảng loạn.
“Không được sao?” Mắt thấy Bạch Tầm Âm vẫn cứ bất động, Dụ Lạc Ngâm cười khẽ đưa dù cho Bạch Tầm Âm, “Này, học các bạn khác, giúp tôi che dù đi.”


⬅ Trước Tiếp ➡