Chương 22
Mấy nữ sinh khác đều làm nũng nhờ nam sinh khác chuyển đồ giúp mình, còn bản thân ở bên cạnh che dù hộ.
Chỉ có cô là ngốc nhất, tự mình dọn dẹp rồi chuyển đồ.
Khuôn mặt tái nhợt của Bạch Tầm Âm hơi đỏ lên, do dự một chút rồi nhận lấy dù trong tay Dụ Lạc Ngâm, đầu ngón tay vô ý đụng phải ngón tay của đối phương.
Dưới cơn mưa sa gió giật, tới giọng nói của Dụ Lạc Ngâm cô cũng không thể nghe rõ – nhưng lại có thể nghe được tiếng trái tim mình đang đập loạn.
Tác giả và editor có lời mún nóiii
Mọi người bình luận nhiều lênnnn, cho dù mắng anh Dụ cũng được ạaaa
============================================================
Có thế nào Bạch Tầm Âm cũng không nghĩ tới chuyện Dụ Lạc Ngâm sẽ giúp đỡ mình.
Cô bất lực cắn môi, sốt ruột muốn nói cảm ơn – nhưng điện thoại ở trong phòng học, chỉ có thể miễn cưỡng nói hai chữ
‘cảm ơn’
bằng khẩu hình.
Nam sinh làm việc này vô cùng nhẹ nhàng, Dụ Lạc Ngâm thong thả một tay cầm ghế, nhìn cô biểu đạt lòng biết ơn của mình thì hỏi, “Thật sự muốn cảm ơn tôi sao?”
Bạch Tầm Âm vội vàng gật đầụ
“Vậy cậu phải che dù cho cẩn thận, đừng nghiêng hết dù về phía tôi như thế.” Dụ Lạc Ngâm khịt mũi một tiếng, “Chắn tầm mắt.”
Cô gái nhỏ này không phân biệt được che dù cho cậu và che dù chung cho cả hai khác nhau ở đâu, nửa người cô đều đã lộ ra bên ngoài rồi – một người đàn ông như cậu thì cần gì cô che kín mít thế chứ? Cái cổ mảnh khảnh của Bạch Tầm Âm đều đã đỏ cả lên, cô mím môi cười, tay lại không có động tác gì khác.
Vẫn như cũ che dù trên đầu Dụ Lạc Ngâm, vô cùng cố chấp.
Dụ Lạc Ngâm không có cách nào khác, đành phải bước nhanh chân đi tới khu học mới dành cho lớp 12.
Giúp đỡ Bạch Tầm Âm mang ghế vào trong phòng học đã gây ra tiếng vang ‘oanh động’ không hề nhỏ, không ít bạn học đã thu dọn đồ đạc xong của lớp ba đang ngồi nghỉ ngơi nhìn thấy Dụ Lạc Ngâm xuất hiện ở trong lớp mình đều giật nảy mình.
Cũng không ai nghĩ tới cậu lại giúp Bạch Tầm Âm chuyển đồ đạc.
Không ít ánh mắt của bạn học theo bản năng nhìn về phía Thịnh Sơ Nhiễm ưu nhã ngồi bên cửa sổ nan sắc mặt cô ta vô cùng khó coi, một lớp trang điểm cũng không tài nào che giấu nổi.
“Cậu ở yên đây nhé.” Dụ Lạc Ngâm không thèm để ý ánh mắt của mọi người xung quanh, chỉ khẽ nói một câu với Bạch Tầm Âm rồi xoay người đi mất.
Thiếu nữ ngơ ngẩn nhìn theo phía sau bóng dáng cậụ
Dụ Lạc Ngâm vừa mới cầm dù của cô đi rồi, dáng vẻ cũng không muốn cô đi ra ngoài, cho nên cậu muốn… muốn giúp cô chuyển bàn học tới đây sao?
Bạch Tầm Âm không nhúc nhích nhìn phương hướng cậu rời đi, giọt nước dưới đuôi tóc rơi xuống, chảy vào bên trong cổ áo khiến cô cảm thấy lạnh lẽo.
“Bạch Tầm Âm.” Thịnh Sơ Nhiễm đã cố nhịn mà không nổi, chạy tới hỏi, “Tại sao Dụ Lạc Ngâm lại giúp mày dọn đồ đạc?”
Cô ta hỏi câu này cũng khiến người khác tò mò, trong lúc nhất thời, không ít cặp mắt đã nhìn qua.
Nhưng Thịnh Sơ Nhiễm chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm cô, hùng hổ doạ người.
Bạch Tầm Âm nhíu mày, thầm nghĩ cô cũng đâu có biết. Nhưng lời này mà nói ra, sợ là Thịnh Sơ Nhiễm cũng không tin đâụ