⬅ Trước Tiếp ➡

Trường THPT số 3 cách nhà Bạch Tầm Âm hai mươi phút ngồi xe, lúc về tới nhà đã gần tám giờ, Quý Tuệ Dĩnh thấy cô trở về, vừa hâm nóng đồ ăn cho cô vừa lải nhải oán giận.
“Không phải chỉ có lớp 12 mới có tiết tự học buổi tối sao, còn con sao một tháng lại có mấy ngày về muộn như vậy, bụng đã đói lả chưa?”
Bạch Tầm Âm thay quần áo xong, ngón tay dừng lại, một lúc sau mới mím môi viết lên tờ giấy trắng mấy chữ, giơ tới trước mặt Quý Tuệ Dĩnh –
Mẹ ơi, bạn học giúp con ôn bài muộn một chút, không sao, con không đói đâụ
Quý Tuệ Dĩnh sửng sốt, ánh mắt chuyển từ chữ viết thanh tú trên tờ giấy trắng lên khuôn mặt nhỏ của Bạch Tầm Âm.
Làn da thiếu nữ trắng sáng như ngà voi, gần như trong suốt, ngũ quan tinh xảo ngoan ngoãn, môi hồng răng trắng, lúc hơi hơi mỉm cười chính xác là kiểu mắt ngọc mày ngài.
Nhưng mà, vì một chuyện ngoài ý muốn khiến cô trở thành người câm.
Mấy năm nay, Quý Tuệ Dĩnh đã không nghe được giọng nói thanh thoát dễ nghe của Bạch Tầm Âm, thay vào đó, mẹ con hai người chỉ có thể dùng giấy bút để nói chuyện với nhaụ
“Đúng… bây giờ học nhiều hơn cũng được.” Quý Tuệ Dĩnh cố gắng nở một nụ cười, bưng đồ ăn đã hâm nóng ra bàn, “Lớp 11 rồi, cũng nên học nhiều hơn.”
Bạch Tầm Âm gật đầu, ngồi trước bàn lẳng lặng ăn xong cơm tối.
Từ sau khi không thể mở miệng nói chuyện, Bạch Tầm Âm đã hiểu ra một đạo lý.
Có những chuyện không hề công bằng chút nào, bạn không thể phản kháng lại nó, cũng chỉ có thể bỏ qua, thậm chí còn phải thuận theo mới có thể sống tốt hơn một chút, ít nhất thì không để người bên cạnh phải lo lắng – cho nên chuyện bị nhốt trong phòng học, Bạch Tầm Âm chưa từng nói với Quý Tuệ Dĩnh.
Cuộc sống vốn dĩ đã vô cùng tồi tệ, cô không muốn làm Quý Tuệ Dĩnh cảm thấy đau lòng.
Đương nhiên còn một số chuyện khác nữa… Nhưng mà, cô có thể ứng phó được.
Bạch Tầm Âm trở lại phòng mới mở điện thoại ra xem, thông báo liên tục hiện ra tin nhắn A Mạc gửi tới –
Bạn iu ơii Tớ đã làm xong thủ tục chuyển trường rồi, ha ha ha, tới lúc đó có thể quấn lấy cậu cả ngày rồi
Này này này sao cậu không trả lời tớ thế? Bình thường 6 giờ hơn các cậu cũng tan học rồi mà
Có phải hôm nay cậu trực nhật lại bị Thịnh Sơ Nhiễm nhốt trong lớp học rồi không?
Trời ơi Sao cậu ta lại đáng ghét thế không biết

A Mạc là cô gái có thể gửi 50+ tin nhắn liên tục, nếu không trả lời cô nàng, cô nàng sẽ nhắn tin mãi không thôi.
Bạch Tầm Âm và A Mạc quen nhau từ nhỏ, chính là quá hiểu rõ cô, nghĩ vậy, cô lại không nhịn được cười, vội vàng đáp lại –
Không, tớ mới về đến nhà.
Hôm nay học bù nên mới không để ý điện thoại.
Đúng vậy, cô cũng không muốn làm A Mạc lo lắng.
Chỉ là nhắc tới Thịnh Sơ Nhiễm, Bạch Tầm Âm không tự giác lại nhớ tới nam sinh vừa rồi mình gặp ở cầu thang trường học.
Dụ Lạc Ngâm.
Là ba chữ nào nhỉ? Lạc trong Lạc Dương hay là Lạc trong từ rơi xuống? Ngâm trong Ngân Bạch hay là Ngâm Xướng?
Cô không rõ lắm.
Nhưng điều duy nhất cô biết rõ, chính là Thịnh Sơ Nhiễm hình như thích cậu, có lẽ bọn họ là người yêu cũng không chừng.
#KV Tên nam chính đây nà 喻落吟。
============================================================


⬅ Trước Tiếp ➡