⬅ Trước Tiếp ➡

Cả lớp yên tĩnh vài giây, Thịnh Sơ Nhiễm và một bạn học nữ khác mới không tình nguyện đứng lên.
“Thế ba người các em bị làm sao vậy?” Thầy giáo Hoá học thấy là ba em nữ sinh, tức khắc cảm thấy như mắng không nên lời, bất đắc dĩ nói, “Bây giờ mấy đứa con gái bọn em đều ham chơi như vậy sao?”
“Thầy ơi.” Thịnh Sơ Nhiễm mở miệng trước, vẻ mặt đào hoa hết sức vô tội, đôi mắt mở to chớp chớp, “Em và Chung Cầm hơi hơi đau bụng nên vừa mới đi toilet về, không ngờ lại không có ai lau bảng, em xin lỗi ạ.”
Lời này nhìn thì như xin lỗi, nhưng trên thực tế lại ụp nồi lên đầu Bạch Tầm Âm.
Quả nhiên, thầy giáo Hoá học nhìn Bạch Tầm Âm với ánh mắt trách cứ nan rõ ràng cảm thấy chính cô mới là người không có tinh thần hỗ trợ bạn bè.
Nói thật, đối với học sinh câm này của lớp ba, không ít thầy cô giáo đều biết. Thành tích học tập của Bạch Tầm Âm khá tốt, trông cũng xinh đẹp, theo lý mà nói hẳn sẽ là ‘trò cưng’ của không ít thầy cô, vậy nhưng lại không hoà hợp gì với cả lớp.
Tư duy của con người chính là như vậy, cảm thấy có một hai người ghét người kia thì có thể là sai lầm, nhưng cả một lớp không thích một người, vậy thì chính là người đó có vấn đề.
Bọn họ không suy xét tới việc là do người kia quá ưu tú, làm người khác ghen ghét nên mới bị cô lập.
Bạch Tầm Âm cắn chặt môi, một lúc lâu sau, cô đi thẳng lên trên bục giảng.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của một đám phía dưới, ngón tay mảnh khảnh của Bạch Tầm Âm cầm lấy một viên phấn, nét chữ thanh tú sắc bén viết từng từ trước mặt cả lớp –
Thưa thầy, ba người bọn em có phân công, Thịnh Sơ Nhiễm lau bảng, Chung Cầm quét lớp, em lấy nước.
Nơi lấy nước của trường phải đi xuống ba tầng rồi qua một khu khác mới lấy được nước, còn phải xách theo một xô nước khá nặng lên trên, vậy nên lúc phân chia nhiệm vụ, hai người kia không chút do dự ném việc nặng cho Bạch Tầm Âm, còn mình thì nhận chuyện nhẹ nhàng nhất.
Tuy việc lấy nước mệt mỏi, nhưng dù sao thì cũng phải làm, Bạch Tầm Âm không để bụng tới chuyện phân chia thiếu công bằng này, nhưng cô cũng không muốn gánh tội thay người nào.
Công việc của ai thì người đó phải làm, huống hồ vừa rồi Thịnh Sơ Nhiễm và Chung Cầm cũng không hề đi toilet.
Từng câu từng chữ viết rõ ràng trên bảng đen, Thịnh Sơ Nhiễm và Chung Cầm cũng không đoán được Bạch Tầm Âm sẽ dám làm như vậy, trên mặt nhất thời lúc đỏ lúc trắng.
Thầy giáo Hoá học cũng đã thấy nhiều chuyện lục đục giữa học sinh với nhau, cũng đã hiểu mọi chuyện là thế nào, ông khẽ thở dài một hơi, gật đầu với Bạch Tầm Âm, giọng nói nhu hoà không ít, “Được rồi, thầy biết rồi, em xuống nghe giảng đi.”
Nói xong lại ngẩng đầu nhìn về phía Thịnh Sơ Nhiễm, “Lên đây lau bảng.”
Vẻ đỏ bừng trên mặt Thịnh Sơ Nhiễm lan tới tận tai, không tình nguyện lên bục giảng lau bảng, lúc đi xuống dưới còn nhìn thoáng qua Bạch Tầm Âm, nhịn không được mà hung dữ trừng mắt với cô.
Bạch Tầm Âm khẽ thở dài, cũng không biết mình làm đúng hay sai.
Quả thật là vừa rồi cô tức giận, nhưng Thịnh Sơ Nhiễm nhất định sẽ không cho qua dễ dàng như vậy, nên làm cái gì bây giờ?
Quả nhiên, sau khi tan học, Thịnh Sơ Nhiễm lập tức tới gây chuyện.


⬅ Trước Tiếp ➡