Chương 8
Bạch Tầm Âm xách theo xô nước đi qua sân thể dục tới khu dạy học, mạch máu ở cánh tay gầy gò đã hiện lên, vô cùng rõ ràng trên làn da trắng nõn.
Bình thường nữ sinh làm công việc nặng nhọc này sẽ tìm các bạn nam giúp đỡ, nhưng Bạch Tầm Âm thà rằng tự đi cũng không muốn khiến người ta cảm thấy phiền phức.
Cố gắng leo tới tận lầu ba lại gặp chướng ngại vật ở ngay cầu thang.
Thịnh Sơ Nhiễm dẫn theo Chung Cầm, như cười như không đứng ở nơi cao nhất của cầu thang, rõ ràng là cố ý chặn cô lại.
“Bạch Tầm Âm, mày được lắm.” Mặt mày Thịnh Sơ Nhiễm xinh đẹp, nét mặt giận dữ, hai tay ôm lấy bả vai cười nhìn Bạch Tầm Âm, “Chỉ là một con câm thôi mà còn học được cách chơi xấu sau lưng người ta ư?”
Bạch Tầm Âm yên lặng lắng nghe, biểu tình không hề thay đổi. Chỉ là nội tâm cảm thấy, bảo sao Thịnh Sơ Nhiễm học hành không được tốt lắm – bởi vì từ ngữ cô ta dùng không đúng chút nào cả.
Việc cô làm sao có thể là chơi xấu sau lưng được chứ? Rõ ràng là mặt giáp mặt nói thẳng cơ mà.
“Chị Nhiễm, cậu nói chuyện với con câm này làm gì.” Chung Cầm cười cười, ánh mắt khinh thường, “Trực tiếp ra tay dạy cho một bài học là xong việc rồi.”
Cô ta nói xong rồi đưa tay đẩy Bạch Tầm Âm một cái, cho tới khi bả vai gầy gò của cô đập vào trên tường khiến cô đau đớn.
Bạch Tầm Âm cảm thấy cho hai người này một chút biểu tình cũng là lãng phí thời gian, lông mày nhíu lại, trong đôi mắt lưu ly đen nhánh xinh đẹp không hề có cảm xúc gì cả.
Nhưng mà cho tới nay, Thịnh Sơ Nhiễm ghét nhất chính là dáng vẻ lạnh nhạt này của Bạch Tầm Âm, giống như từ trong xương cốt đã kiêu ngạo không thèm để bọn họ vào mắt vậy.
Từ nhỏ tới lớn cô ta được mọi người xung quanh chiều chuộng yêu thương, vậy mà lại thua dưới tay con câm này một lần, chuyện này khiến cho Thịnh Sơ Nhiễm cảm thấy nhục nhã vô cùng.
“Mày giả vờ cái gì chứ? ” Thịnh Sơ Nhiễm không nhịn được hô lên, cười lạnh, “Không phải mày thích lấy nước sao? Vậy đi mà lấy nước thêm một lần nữa đi ”
Dứt lời, cô ta không hề do dự đạp đổ xô nước mà Bạch Tầm Âm vừa vất vả đi lấy xuống dưới lầụ
Cùng với tiếng nước đổ vang khắp nơi, mấy học sinh đang chuẩn bị lên lầu đều hét chói tai né tránh, trong khoảng thời gian ngắn, tình cảnh vô cùng hỗn loạn.
Mà thùng nước kia lăn giống như bánh xe vài vòng, va đập vào bậc thang rơi xuống lầu, dừng ở trước mặt một đôi giày chơi bóng rổ, chút bọt nước còn thừa lại bắn lên ống quần đồng phục màu xanh lam.
Đứng trước cầu thang là Dụ Lạc Ngâm và mấy nam sinh chơi cùng cậu, vẻ mặt không chút biểu cảm nào nhìn ba cô gái đứng ở trên kia.
============================================================
Dáng vẻ Dụ Lạc Ngâm như đang xem một trò khôi hài, khoé môi chỉ hơi gợn lên một độ cong châm chọc.
Hai tay thiếu niên đút túi, dáng người cao lớn, mái tóc đen xoã xuống cũng không thể che nổi cảm xúc trên khuôn mặt.
Mà Lê Uyên ở phía sau cậu sợ giày thể thao bị ướt, thấy nước đã nhảy lên né tránh rồi kêu lớn, “Trời đất ơi, ai ném thùng nước xuống đây vậy trời, không có đạo đức nơi công cộng chút nào hết á ”