Chương 9
Đôi mắt xinh đẹp to tròn của Thịnh Sơ Nhiễm khi nghe được những lời này rõ ràng có chút hoảng hốt, ngón tay mảnh khảnh bất an siết chặt ống tay áo.
Cô ta đứng ở xa nhìn Dụ Lạc Ngâm, sợ rằng cậu sẽ cảm thấy mình là cái người ‘không có đạo đức nơi công cộng’ đó.
“Bạch Tầm Âm ” Chung Cầm lại phản ứng vô cùng nhanh nhạy, cô ta ỷ vào ba người Dụ Lạc Ngâm bọn họ không thấy được một màn vừa rồi, trắng trợn đổ tội cho Bạch Tầm Âm, lời lẽ xác đáng, “Sao cậu lại làm thế chứ? Đến cái thùng nước thôi cũng không xách nổi à?”
“Phải, đúng vậy.” Thịnh Sơ Nhiễm được Chung Cầm chỉ điểm cũng như vừa bừng tỉnh trong mộng, vội vàng tiếp lời, “Cậu làm giày của các bạn ấy ướt hết rồi kìa ”
Bạch Tầm Âm lười so đo với bọn họ.
Thật ra, vừa rồi đuôi mắt cô đã liếc thấy nam sinh dưới lầu kia chính là Dụ Lạc Ngâm, nếu không, Thịnh Sơ Nhiễm cũng sẽ không ‘e lệ’ như vậy, nhưng bọn họ đổ tội lên người cô cũng không phải chỉ mới ngày một ngày hai, đếm không kể xiết.
Thiếu nữ cúi đầu, xoay người không nói tiếng nào đi xuống dưới, bước chân nhẹ nhàng.
Cô nhanh chóng đi tới trước mặt Dụ Lạc Ngâm, cúi đầu khom lưng nhặt thùng nước lên, sau đó lại nhanh chân rời đi, từ đầu tới cuối không cho bất kì một ai ánh mắt nào khác.
Tầm mắt Dụ Lạc Ngâm không tự giác mà dõi theo cô, mơ hồ nhìn thấy cánh tay thiếu nữ đang xách thùng nước đã nổi cả gân xanh lên.
Bạn nữ tên Bạch Tầm Âm này có mái tóc dài buộc đuôi ngựa, tóc mái hai bên rũ xuống che mất một bên sườn mặt tinh xảo, không rõ trông như thế nào.
Nhưng cổ thiên nga mảnh khảnh và xương cánh bướm phía sau lưng lại vô cùng dễ thấy, còn có vòng eo tinh tế kia…
Khiến cho người ta bỗng nhiên cảm thấy cô gái này không thể xách nổi thùng nước nặng nề kia.
“Dụ Lạc Ngâm ”
Bạch Tầm Âm đã đi xa vài bước vẫn còn mơ hồ nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của Thịnh Sơ Nhiễm, “Ống quần của cậu ướt hết rồi nè, mau đi thay đi, sắp vào lớp rồi…”
Lông mày nhíu lại, bước chân Bạch Tầm Âm ngày càng nhanh hơn.
Chờ khi tới hồ nước không người cô mới dám thở mạnh, mất hết sức lực ngồi sụp xuống dưới.
Ánh nắng buổi chiều gay gắt, tia nắng chiếu tới hầu hết mọi nơi, chỉ trừ hồ nước ở phía sau tường này. Bạch Tầm Âm ngồi xổm xuống đây giống như một cây nấm nhỏ mọc giữa nền rêu xanh.
Thật ra, nội tâm cô cũng có rất nhiều mặt âm u không thể nói, chỉ sợ sẽ không nhịn được mà chậm rãi sinh sôi.
Cuộc sống vẫn luôn khó khăn như vậy sao? Hay là chờ tới lúc lớn lên thì sẽ đỡ hơn rồi? Bạch Tầm Âm không tự giác nhớ tới lời thoại trong phim, ngẩn ngơ cười nhạo bản thân một cái – trước khi cô không thể mở miệng nói chuyện, thật sự là không cảm thấy cuộc sống khó khăn như vậy.
Giây phút hồi phục năng lượng ngắn ngủi qua đi, Bạch Tầm Âm chống đầu gối chậm rãi đứng dậy.
Vẻ yếu ớt trên mặt lướt qua rồi khôi phục lại thành dáng vẻ lạnh nhạt như đeo một lớp mặt nạ hàng ngày, không chút cảm xúc tiếp tục đi lấy nước rồi từng bước quay trở về lớp.
Ngay trước khi vào lớp hai phút, Bạch Tầm Âm mới xách theo thùng nước trở về, ngón tay đã đau nhức không thôi, lúc về chỗ cầm bút cũng cảm thấy ngón tay bủn rủn vô lực.