⬅ Trước Tiếp ➡

Diệp Ninh im lặng, những lo lắng của ba mẹ cô không phải không có lý. Nhưng ba mẹ cô đã bươn chải ở hiện đại nhiều năm, họ hàng bạn bè đều ở đây, cô cũng không thể vì bản thân mà bắt ba mẹ cô sang một thế giới khác sinh sống.
"Có lẽ... Có thể sống cả hai bên?" Diệp Ninh thăm dò nói.
Mã Ngọc Thư nhướng mày "Con nghĩ là đi thăm họ hàng à? Chưa nói đến tiện hay không, cứ cho là sau này hai đứa có con, chẳng lẽ lại để con cái cũng chạy đi chạy lại the0 con sao? Hơn nữa trình độ y tế và giáo dục ở hiện đại này tốt hơn bên kia nhiềụ.."
Mọi chuyện quá nhiều và quá rắc rối, bây giờ bảo Diệp Ninh nghĩ thông suốt ngay thì không thể. Cuối cùng, cô chỉ có thể kích hoạt kỹ năng "trốn tránh đáng xấu hổ nhưng hữu ích" "Mặc kệ đi, dù sao thì còn sớm ċһán. Con bây giờ yêu đương còn chưa đâu vào đâu, kết hôn sinh con thì càng xa vời. Cứ đi bước nào tính bước đó, đến lúc đó đau đầu cũng chưa muộn."
Diệp Ninh xoa xoa thái dương bổ sung "Hơn nữa con và Cố Kiêu còn chưa biết yêu nhau được bao lâu nữa. Biết đâu sau một thời gian tìm hiểu lại thấy không hợp thì sao."
"Nói bậy." Nghe Diệp Ninh mở miệng là nói bậy, Mã Ngọc Thư bực mình giơ tay tát một cái "Tiểu Cố đó khác với mấy đứa trẻ ranh hiện đại này, không phải kiểu nói yêu là yêu, nói chia là chia đâụ Thời của chúng ta, đa số mọi người đều rất nghiêm túc tɾong chuyện tình cảm."
Thấy con gái cười đùa không đứng đắn, Mã Ngọc Thư không khỏi thở dài "Chuyện này mẹ đã nhắc con trước rồi, phải suy nghĩ kỹ rồi mới yêụ Đã yêu rồi thì con hãy đối xử tốt với Tiểu Cố, không thể ngày nào cũng một ý nghĩ được. Nếu chia tay rồi, sau này mọi người còn mặt mũi nào mà gặp nhau?"
Diệp Ninh bị đánh một cái rụt cổ lại, ngượng ngùng nói "Nói cho sướng miệng một chút cũng không được sao?"
Mã Ngọc Thư trừng mắt "Không được, con phải giữ thái độ cho đúng mực, đừng làm tổn thương trái tim Tiểu Cố."
Diệp Ninh rất muốn nói rằng cô cũng không phải là người không nghiêm túc tɾong tình cảm, nếu không cô đã không độc thân đến bây giờ. Nhưng nhìn thấy vẻ tức giận của mẹ, cô cũng nhận ra lời "chém gió" vừa rồi của mình không đáng tin cậy chút nào. Cô dứt khoát ngả người vào ghế sofa "Được được được, con sẽ giữ thái độ đúng mực, con nhất định sẽ đối xử tốt với anh ấy, không để anh ấy phải chịu một chút ấm ức nào, được chưa?"
"Còn về chuyện sau này, chúng ta cũng đừng nghĩ nữa Dù sao thì thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, bây giờ nghĩ những chuyện đó chỉ là lo lắng vớ vẩn thôi."
Mã Ngọc Thư thấy con gái vô tư như vậy, chỉ cảm thấy đau đầu không thôi.
Ba người nhà họ Diệp trải qua một đêm mát mẻ ở hiện đại, sáng hôm sau bảy giờ, chuông báo thức vang lên.
Tối qua, Diệp Ninh đã suy nghĩ quá nhiều chuyện lộn xộn tɾong đầu nên không ngủ ngon. Sau khi tắt chuông báo thức, cô trở mình định ngủ thêm một lát.
Nhưng Diệp Ninh vừa ôm búp bê chuẩn bị ngủ lại thì đột nhiên nhớ ra hôm qua cô đã hẹn Cố Kiêu lúc tám giờ, cô liền bật dậy khỏi giường.


⬅ Trước Tiếp ➡