Chương 957
Diệp Ninh vệ sinh cá nhân xong xuống lầu, Mã Ngọc Thư và Diệp Vệ Minh đã ăn sáng xong và đang dọn dẹp gùi, giỏ. Nghe thấy tiếng cô xuống lầu, Mã Ngọc Thư không thèm nhấc mí mắt lên mà gọi "Dậy rồi à? Trên bàn có bánh trứng và sữa đậu nành, ăn nhanh rồi đi đi."
Diệp Ninh đi đến bàn ăn, uống hết sữa đậu nành tɾong cốc tɾong vài ngụm, một tay cầm bánh trứng rồi giục "Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi trước đi. Đừng để Cố Kiêu lên núi thấy nhà không có ai, lát nữa lại đụng mặt nhau thì khó giải thích lắm."
Mã Ngọc Thư nghe vậy cũng không chần chừ lâu, nhưng các bậc cha mẹ Đông Nam Á thường không chịu thua kém lời nói. Bà vừa dọn dẹp đĩa chén, vừa cằn nhằn "Giờ này mới biết vội à, vội sao không biết dậy sớm hơn một chút?"
Diệp Ninh không nói nên lời, chỉ đành quay đầu gọi Diệp Vệ Minh đi trước "Vậy mẹ cứ dọn dẹp trước đi, con đưa ba sang đó rồi sẽ quay lại đón mẹ."
Sau khi hai cha con vào kho thóc, Diệp Vệ Minh mới nhỏ giọng an ủi "Mẹ con chỉ là tâm trạng không tốt thôi, con đừng chấp nhặt với bà ấy. Hôm qua chúng ta về mới thấy cậu con gọi cho bà ấy rất nhiều cuộc đïện thoại, gửi rất nhiều tin nhắn. Không phải là bên đó không trả lời sao, cậu con liền chửi bới lung tung. Mẹ con tức cả một đêm, nếu không phải ba thấy bà ấy có vẻ không ổn, ba cũng không biết chuyện này đâụ"
Diệp Ninh có chút bất lực "Vẫn là vì chuyện vay tiền sao?"
Diệp Vệ Minh gật đầu "Đúng vậy, ban đầu chúng ta cứ nghĩ cậu con vay tiền thật sự là để mua thức ăn chăn nuôi, nhưng kết quả h0àn toàn không phải. Ba cũng là xem tin nhắn mợ con gửi cho mẹ con mới biết, là cậu con đã vay rất nhiều khoản vay trực tuyến, hai ba năm rồi, bây giờ không trả được nên vỡ nợ, mới giục giã gấp gáp như vậy."
"Vay trực tuyến?" Lần này Diệp Ninh thật sự có chút kinh ngạc.
Diệp Vệ Minh gật đầu "Nói là số tiền cũng không nhỏ đâu, cộng lại linh tinh cũng hai ba trăm nghìn đồng. Anh Đại Lâm con nói nó không quản được cũng không muốn quản, thế thì chẳng phải chỉ có thể tìm mẹ con họ giúp đỡ sao."
Diệp Ninh thật sự không thể hiểu nổi "Anh ta ngày nào cũng ở tɾong làng, sao lại tiêu nhiều tiền đến vậy?"
Diệp Vệ Minh xòe tay "Ai mà biết được chứ, mợ con nói là mua thức ăn chăn nuôi và máy móc cho trang trại hết, còn mẹ con họ thì đoán là hai vợ chồng Anh ta thua bài tɾong làng."
Dù đó là người cậu duy nhất của Diệp Ninh, cô cũng chẳng có chút thiện cảm nào với loại con bạc này. Cô liền đề nghị "Vậy chuyện này chắc chắn chưa xong đâu, hay là khoảng thời gian này ba và mẹ cứ ở bên đó đi."
Diệp Vệ Minh sao cũng được, mặc dù từ khi ông bị thương, gia đình họ đã không còn qua lại nhiều với họ hàng bạn bè nữa, nhưng ông vẫn không quên dặn dò "Ba thì được, chủ yếu là xem mẹ con thế nào. Lát nữa con hỏi bà ấy xem, nếu bà ấy cũng đồng ý thì con cứ để bà ấy đăng một bài lên vòng bạn bè nói là chúng ta đi du lịch nước ngoài, để tránh cậu con và các dì không liên lạc được với chúng ta, lại gây ra chuyện gì nữa."