Ta thường cho rằng suy nghĩ định hình lời nói, nhưng nó cũng diễn ra theo chiều ngược lại. Hãy xem lời nói như một bộ công cụ - vốn từ hạn hẹp cũng giống như điêu khắc một bức tượng chỉ với một cái máy cưa, so với sử dụng một bộ nhiều dụng cụ khác nhau có thể khắc cả những nét rộng và mảnh. Càng có nhiều từ ngữ để sử dụng, bạn càng có thêm nhiều công cụ để mài dũa quan điểm của mình, đồng thời phân tích và xem xét quan điểm của người khác. đọc tiểu thuyết ngôn tình haha truyen cùng bạn củng cố khả năng giữ vững quan điểm và suy nghĩ hợp lý và sắc bén hơn.
Yên Yên hôm nay rất xinh đẹp trong chiếc váy cưới do nhà thiết kế nổi tiếng L.k tự tay làm, mái tóc được tết gọn gàng, cài vào một ít hoa hoa cúc dại và một bông hoa bằng lăng tím cài bên tóc trông càng rạo rực lòng người hơn.
- Con dâu, con đừng quá căng thẳng.
Ngọc Lan bước vào, hôm nay bà rất vui, trên người khoác một bộ váy đỏ rực trông rất quý phái, sang trọng.
- Đúng đó, thả lỏng đi.
Xuân Ý hôm nay cũng là vị khách đặc biệt được mời đến.
- Con cảm thấy rất run, con muốn gặp tiểu Hàn được không?
Ngọc Lan khẽ lắc đầu.
- Thằng bé đang được ba nó ẵm khoe với mọi người rồi, sắp đến giờ rồi, con chuẩn bị đi.
Cô hơi sợ, gật đầu, rồi nhìn vào trong gương, cố lấy hơi để giữ bình tĩnh. Ngọc Lan cũng bước ra ngoài để đón khách.
Tiểu Hàn tên thật Trần Hàn, là tiểu bảo bối của Phong và Yên Yên, vì cô quyết định sinh cục cưng ra trước rồi mới làm đám cưới cho nên đám cưới mới bị hoãn cho đến bây giờ.
...
Khung cảnh lễ đường thật trang nghiêm, vị mục sư đứng nghiêm chỉnh ở đó, phía trước là chàng trai đã yêu cô 10 năm, anh hôm nay khoác lên mình bộ vest màu trắng đầy lịch thiệp với bông hồng nhỏ được cài ở áo, hắn đã chờ ngày này lâu lắm rồi, được cùng cô danh chính ngôn thuận mà nên duyên vợ chồng.
Tiếng nhạc bắt đầu vang lên, mọi người đều đồng loạt đứng dậy, ánh mắt đổ xô háo hức về cô dâu xinh đẹp.
Cánh cửa mở ra, Yên Yên cùng ông Đỗ bước vào. Mọi người đều nồng nhiệt vỗ tay, ai cũng háo hức, mong chờ vị cô dâu xinh đẹp với chú rể điển trai kia.
- Ba ơi, con hơi run, chân con sắp không trụ nổi rồi.
Cô thì thầm nhỏ, ông Đỗ thấy vậy liền mỉm cười, bàn tay nhăn nheo vỗ nhẹ vào cánh tay cô.
- Người con yêu đang chờ con ở phía trước kìa.
Ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo cô, dù là ở đâu hay 10 năm trước, hắn đã chờ lúc cô 15 tuổi đến khi 25 tuổi, hắn từ 20 mà giờ đã thành 30, cũng không thể gọi là tình yêu bất diệt nhưng cũng đủ khiến người yêu nhau cảm thấy đó là điều hạnh phúc đơn giản nhỏ bé, chỉ cần trong tim có nhau thì bao nhiêu năm vẫn có thể chờ được, phải không?
Cô nhẹ nhàng bước tới hắn, bàn tay to lớn giơ ra để nắm tay cô, ông Đỗ mỉm cười rồi giao tay con gái cho vị con rể.
- Ta giao đứa con gái bé bỏng này cho con, hãy chăm sóc nó tốt, đừng khiến nó tổn thương.