Cáo Giả Ngây
Chương 49
⬅ Trước Tiếp ➡
Người cha già đến lúc con gái đi lấy chồng rồi, mới hiểu cảm giác của một người cha là thế nào, chứng kiến con mình sinh ra, lớn lên rồi đến lúc phải giao nó cho một người đàn ông khác, khiến tâm trạng không hết lo âu.
- Xin cha hãy yên tâm, con nguyện dùng cả đời này để chăm sóc, yêu thương và chở che cho cô ấy.
Ánh mắt kiên định, cùng lời nói chắc chắn khiến ông yên tâm phần nào, ông mỉm cười rồi quay về chỗ ngồi với mẹ của cô.
Vị mục sư bắt đầu đọc lời tuyên hệ.
- Trần Phong, con có nguyện cả đời này ở bên cạnh cô Yên Yên đây đến suốt cuộc đời, dù cô ấy có bệnh tật hay giàu nghèo,...con có đồng ý không?
- Dạ, con đồng ý...
- Yên Yên, con có nguyện cả đời này ở bên cạnh anh Trần Phong đây đến suốt cuộc đời, dù anh ấy có bệnh tật hay giàu nghèo,...con có đồng ý không?
- Vâng, con đồng ý.
- Các con có thể trao nhẫn.
Hắn nhẹ nhàng nâng tay cô lên, bàn tay thon thả thật xứng đôi vừa lứa với chiếc nhẫn, đây là chiếc nhẫn thứ 3 mà hắn mua rồi. Cô cũng khẽ đeo vào tay hắn chiếc nhẫn còn lại, nhịp tim họ dường như đồng đều với nhau, tình yêu họ cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết.
- Ta tuyên bố các con đã là vợ chồng!
Vị mục sư tuyên bố, cả khán trường vỗ tay nồng nhiệt. Hắn nhếch môi cười rồi mạnh mẽ bế cô lên.
Hắn cầm bó hoa ném thẳng đến chỗ các quý cô đang đứng, cô bất ngờ bị giựt hoa liền tức giận hét vào mặt hắn.
Hắn sải bước nhanh ra khỏi lễ đường, mọi người cũng hét vang hô hò theo, từng cánh hoa hồng rải bước theo hắn, hắn thực sự không chờ nổi giây phút nào nữa rồi.
- A! Anh làm gì vậy!
Cô hét toáng lên, đôi tay ôm chặt hắn, hắn mỉm cười rồi khẽ chạm môi cô.
- Vợ ơi! Động phòng thôi!
---- END----
---
Ngoại truyện 1
10 năm trước.
Trường THPT Thanh Xuân.
Ngôi trường cấp 3 này tọa lạc tại vùng ngoại ô thành phố, không gian vô cùng yên tĩnh, có thể tránh xa được khói bụi thành phố là điều ai cũng muốn. Trường này khá rộng, do ngày xưa được một người Pháp lập nên, sau một vài lần tu sửa lại, nâng cấp lên, mới có diện mạo đẹp như vầy.
- Thật vinh dự mà, em đồng ý về trường làm khách mời thật tốt mà.
Vị này là hiệu trưởng của trường, bụng phệ, đầu hói, gương mặt phúc hậu, đã gắn bó ở đây từ lâu lắm rồi.
- Có gì đâu thầy, lâu lâu em cũng muốn về đây mà, từ ngày tốt nghiệp lên đại học bận rộn suốt, không thể về thăm các thầy cô được, thật là có lỗi.
- Ha ha, em vẫn khéo nói chuyện như ngày nào, lần này khai giảng sẽ làm rất lớn, bởi vì năm nay số học sinh giỏi được tuyển thẳng khá nhiều.
- Dạ, lâu rồi về thăm trường nhìn cũng không khác mấy thời em học ở đây.
- Đúng rồi, có nhiều thầy cô đã nghỉ hưu về quê an dưỡng rồi.
- Dạ.
...
*[ Tôi lạc quan giữa đám đông, nhưng khi một mình thì lại không, cố tỏ ra là mình ổn, nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng...~~ ]
* nhạc chuông điện thoại.
- Alo, được rồi tôi đến ngay.
Hiệu trưởng nói gì gì đó rồi gật đầu, cúp máy.

⬅ Trước Tiếp ➡