Tô Thanh Gia liếc mắt một cái, hai bé gái, một cô thoạt nhìn tầm mười một mười hai tuổi, ngẩng đầu cao như một con thiên nga trắng.
Cô bé còn lại có lẽ chắc cũng tầm tuổi cô, có chút nhát gan, rụt rè, người nhỏ nhỏ gầy gầy.
Hai cậu bé thì ra sức lấy lòng cô bạn thiên nga trắng, thiên nga trắng có chút không kiên nhẫn.
Tô Thanh Gia xoa xoa huyệt thái dương, mối tình đầu khiến bất cứ ai đều không kiềm chế nổi, có đôi chút khờ dại ngây ngô.
Im lặng một lát, Tô Thanh Gia quyết định tiến lên giao lưu với cô bạn cùng lứa một chút
“Chào cậu, tớ là Tô Thanh Gia năm nay tám tuổi, tớ có thể làm bạn với cậu không?”
Rõ ràng cô bé có chút sợ hãi, nhưng nhớ tới lời ba dặn đã lúc trước, vẫn vươn tay ra bắt lấy tay đối phương “Chào... Chào cậu… Tớ là Lưu Mộng Nhã, năm nay...năm nay tám tuổi.”
Tô Thanh Gia là bà dì quái dị , dĩ nhiên không để bụng sự ấp a ấp úng của Lưu Mộng Nhã, cô cố ý dẫn dắt cô bé nói chuyện với mình.
Cảm giác “đùa giỡn” người bạn nhỏ rất tốt, nếu như thiên nga trắng có thể đừng nhìn chằm chằm cô với ánh mắt ngạo mạn mang hàm ý “Mi sẽ hối hận” thì nhất định sẽ càng vui vẻ hơn.
Tình cảm của những người bạn nhỏ bao giờ cũng được bắt đầu nhanh chóng, Lưu Mộng Nhã đã xem Tô Thanh Gia như một người bạn tốt, lúc xuống xe còn nắm lấy tay Tô Thanh Gia.
Tô Thanh Gia: ⊙__⊙
Hôm nay bọn họ tới thăm hỏi những người bạn nhỏ ở cô nhi viện, thiên nga trắng có vẻ rất hiểu biết, dẫn cả nhóm bọn họ đi phát đồ vật cho các bạn.
Mỗi lần Tô Thanh Gia chuẩn bị phát đồ vật cho một bạn nhỏ thì lại bị thiên nga trắng đoạt lấy đưa cho người khác, còn ném lại cho cô ánh mắt khinh thường như muốn nói “Đồ ngu ngốc”.
Liên tiếp ba bốn lần, Tô Thanh Gia cũng mất hứng thú, nhưng một người dì dĩ nhiên sẽ không chấp nhặt với cô gái nhỏ mắc bệnh công chúa này.
Sau khi được cha đồng ý, Tô Thanh Gia một mình đi dạo trong cô nhi viện.
Cô nhi viện này được cải tạo từ một trường học cũ, bên trong còn có một sân thể dục nhỏ, Tô Thanh Gia hơi choáng váng, đành dựa vào dưới tàng cây nhắm mắt dưỡng thần.
Ánh mặt trời tươi sáng cùng khí hậu vùng Địa Trung Hải, gió thổi ẩm ướt, cộng thêm không có thiên nga trắng thật là không còn gì tốt hơn.
Bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng sột soạt, Barcelona vào mùa này khắp nơi xinh đẹp như một bức họa.
Không giống với hàng xóm Italia thận trọng mấy ngàn năm, Tây Ban Nha hoang dã khiến thần trí người ta điên cuồng hướng về.
Tất cả mâu thuẫn ở đây đều tồn tại một cách hợp lý, di tích cổ điển to lớn sóng vài cùng công trình kiến trúc hiện đại, ánh mặt trời Địa Trung Hải chiếu sáng trên đỉnh núi tuyết Pyrenees [*], vũ điệu Flamenco nóng bỏng cùng những quán bar nhỏ trong bóng đêm khiến người khác say mê.
[*] Pyrenees: là dãy núi phía tây nam châu Âu tạo thành đường biên giời tự nhiên giữa Pháp và Tây Ban Nha.
Với tư cách là “Đóa hoa châu Âu”, Barcelona tự biến mình thành mảnh đất xinh đẹp, mang màu sắc riêng, là minh chứng cho vùng đất sử thi.