Tô Thanh Gia nhắm hai mắt hưởng thụ, nhưng cô đột nhiên phát hiện, ngoại trừ tiếng soàn soạt của lá cây thì dường như nơi này còn có tiếng thở dốc nặng nề.
Bản tính con người đều rất hiếu kỳ, dù cho lòng hiếu kỳ có thể giết chết chính mình.
Tô Thanh Gia đi theo tiếng động,vòng qua từng lùm cây nhỏ.
Ánh mặt trời sau trưa chiếu xuống có chút rát da, Tô Thanh Gia cẩn thận đi dưới chỗ có bóng râm.
Nơi này là sân thể dục nhỏ, chỉ lớn bằng 1/4 sân cô vừa nhìn thấy, trên đường chạy có một cậu bé tóc vàng đang hì hục chạy bộ.
Dường như cậu ấy đã chạy rất lâu, mặc dù cách thật xa nhưng Tô Thanh Gia cũng có thể thấy được quần áo của cậu ướt đẫm.
Tiếp tục chạy thêm gần mười phút nữa cậu bé mới ngừng lại, ngồi khoanh chân dưới bóng cây, cầm bình nước lên uống. Khoảng năm phút sau cậu bé lại đứng lên.
Bấy giờ Tô Thanh Gia mới phát hiện cuối đường chạy có chiếc lưới được kết thành từ những nhánh cây đơn sơ, cậu bé chạy tới đặt cái lon rồi chạy về đá bóng vào nó.
Chạy tới chạy lui hơn hai mươi lần, cậu bé cũng đá trúng cái lon, tuy rằng khoảng cách không phải rất xa.
Hiển nhiên cậu bé tóc vàng không hài lòng với thành tích này, ảo não đá vài cái trên mặt đất. Sau khi ngẩng đầu lên cậu ta liền nhìn thấy Tô Thanh Gia.
Tô Thanh Gia nhìn trộm “tiểu thịt tươi” lâu như vậy, bị người ta phát hiện cũng có chút ngượng ngùng, bèn chủ động đứng dậy.
Đi tới gần đó cô mới phát hiện ra mồ hồi trên người cậu bé ướt đẫm như vừa mới tắm rửa xong, tóc vàng bết mồ hôi lộn xộn cuộn vào nhau, bộ quần áo Barca trên người cậu thoạt nhìn giống như được chính phủ tặng miễn phí.
Nhưng điều khiến Tô Thanh Gia giật mình là trên đùi cậu bé đang trói hai cái túi được đan khá thô sơ, được dùng tương tự bao cát, bình nước màu lam trên tay cậu đã cũ nhưng vẫn có thể sử dụng tốt.
Trong ngực cậu đang ôm một quả bóng có lẽ cũng được sử dụng từ lâu rồi, chiếc lon vừa bị đá trúng đang xoay lông lốc trên mặt đất.
Nhưng, cậu bé này rất xinh đẹp, đôi mắt màu xanh thẳm điểm chút xám tro, rất kỳ lạ nhưng cũng thực mê hoặc. Sóng mũi cao thẳng của người phương Tây, lông mi dày rậm, mày kiếm cương nghị. Cậu bé chính là con lai.
Ngôn ngữ chính của Barcelona là tiếng Tây Ban Nha, ngoài ra còn có thêm tiếng Catalan, đời trước Tô Thanh Gia đã sống ở đây nhiều năm nên dĩ nhiên cô có thể sử dụng lưu loát.
Có điều sống lại lần nữa, ở trong mắt ba mẹ cô chỉ có thể đối thoại tiếng Tây Ban Nha đơn giản.
Tô Thanh Gia:: 囧
Làm một người hâm mộ thầm lặng, cũng đã từng viết mấy bài báo về bóng đá, cũng tự mình thăm hỏi một số câu lạc bộ nên đối với huấn luyện bóng đá, Tô Thanh Gia cũng biết một vài điều.
Cậu bé này muốn dùng cách buộc bao cát để rèn luyện thể chất và sức bền, người bình thường nên như vậy nhưng trong huấn luyện bóng đá, làm như vậy sẽ không có hiệu quả gì lớn.
Không mời mà tới, lại còn nhìn người ta lâu như vậy, đẹp trai như vậy, Tô Thanh Gia muốn giúp cậu bé này một tay.
Ở quốc gia này, trái bóng là món đồ chơi mà đứa trẻ nào cũng có thể chơi, những anh chàng đẹp trai đến từ hai câu lạc bộ lớn [*] đã khiến thế giới say đắm đến điên đảo.
[*] Ở đây chỉ 2 CLB Real Madrid và Barcelona.