“Chào anh.” Tô Thanh Gia dùng tiếng Tây Ban Nha để chào hỏi cậu.
“Em thấy anh đá bóng rất tuyệt.” Cậu bé không để ý đến Tô Thanh Gia, chỉ cúi đầu ôm chặt quả bóng, Tô Thanh Gia chỉ có thể nhìn thấy tóc vàng của cậu càng thêm sáng chói dưới ánh mặt trời.
Cô thầm khen một câu trong lòng, màu sắc ấy thực sự rất thuần khiết.
“Anh thích đá bóng lắm à? Em xem anh tập được một lúc lâu rồi. Anh đang rèn luyện thể năng sao?”
“……...”
“Em tên là Bella, anh tên gì?”
“…......”
“Năm nay em tám tuổi, còn anh thì sao?”
“……...”
“Em cũng thích bóng đá, chúng ta có thể cùng đá bóng không?”
“……..”
Tô Thanh Gia vắt hết óc tìm đề tài để nói, nhưng cậu bé này lại quá lạnh lùng, nhất quyết không nói lời nào.
Suy nghĩ một chút, Tô Thanh Gia lại tiếp tục độc thoại.
“Anh biết không? Phương pháp luyện tập buộc bao cát trên chân không có tác dụng lớn đối với cầu thủ đá bóng đâu.” Cố tình kéo dài âm cuối, giọng nói mềm mại, Tô Thanh Gia cẩn thận quan sát phản ứng cậu bé.
Quả nhiên, lần này cậu bé không yên lặng đứng đó như tượng gỗ nữa mà lỗ tai bên phải của cậu giật giật, góc độ này của Tô Thanh Gia vừa vặn nhìn thấy rất rõ ràng.
Đáng yêu quá đi ^*(--)*^
Sau khi tìm được chủ đề phù hợp, Tô Thanh Gia tiếp tục nói “Sức bền không chỉ là đơn giản ‘sức chịu đựng’, đúng là chạy đều theo nhịp có thể nâng cao khả năng chạy bộ,nhưng lại không cách nào nâng cao thể năng trong lúc thi đấu. Huống chi, anh cột bao cát như thế chỉ có thể khiến anh không cao thêm mà thôi.”
Lần này, cuối cùng cậu bé cũng ngẩng đầu lên, Tô Thanh Gia lại thấy đôi mắt cậu lần nữa.
Thật đẹp, giống như một đại dương sâu thẳm, mang theo chút u buồn ẩn núp dưới hàng lông mi dài mà cong vút.
Một giọt nước mắt của em là một ngôi sao trên bầu trời.
Tô Thanh Gia đột nhiên nghĩ tới những lời này.
Chìm đắm một hồi, trước khi cậu bé gục đầu xuống Tô Thanh Gia vội bổ sung thêm