⬅ Trước Tiếp ➡
Carlos không trả lời, nhưng cậu đã chống tay đứng dậy.
Tô Thanh Gia tìm chỗ mát mẻ, cũng khá sạch sẽ. Hai người ngồi xuống tiếp tục nói:
Cho nên khoảng thời gian nghỉ ngơi sau khi một cầu thủ vận động với cường độ cao quyết định tốc độ bổ sung ATP trong cơ thể, tốc độ thay thế Axit lactic. Hoạt động hít thở mà mà em vừa mới nói chính là một quá trình hồi phục. Tốc độ hồi phục càng nhanh, tần suất chạy hết tốc độ càng nhanh.
Vì vậy, nếu tiến hành trận đấu với trạng thái tốt nhất mà không cảm thấy mệt mỏi, thời gian sẽ kéo dài hơn, vậy nên trong môn thể thao đá bóng, thể năng chúng ta thường nói không đơn giản là sức chạy bền trong thời gian dài, mà còn là năng lực hồi phục nhanh chóng của anh.”
Đá bóng không phải chạy đua marathon, anh không cần phải chạy liên tục trong một khoảng thời gian dài. Anh tập luyện như thế, ngược lại sẽ bắt cơ thể hoàn động trong trạng thái thiếu oxi, hoạt động này không tốt đâu. Nếu cơ thể anh không thể hồi phục lại, vậy thì anh khó mà kiên trì trong một trận đấu lắm, sẽ dễ cảm thấy mệt mỏi.”
Cho nên, anh phải biết là mình rèn luyện như vậy cũng không tăng thể năng được, bởi vì kiểu rèn luyện đó không giúp anh hồi phục năng lượng trong cơ thể.”
Em nói vậy, anh nghe có hiểu không?” Tô Thanh Gia nói một hơi dài, đây đều là bí mật về đá bóng mà các nhà khoa học sau này phát hiện, được nhiều Câu lạc bộ tán thành, từ đó có thể kích thích năng lực tiềm ẩn của các cầu thủ.
Cảm ơn. Tuy không hiểu lắm nhưng cũng khá rõ rồi.” Khóe miệng Carlos giật giật vài cái, vẻ mặt hơi kỳ lạ, cậu thử tiếp mấy lần nhưng không thành công.
Ngẩn ra một lúc, Tô Thanh Gia mới nhận ra cậu bé này muốn cười với cô.
Tô Thanh Gia mỉm cười vươn tay ra, Carlos lùi về sau một bước.
Anh đừng cử động, em dạy cho anh.
Tô Thanh Gia không để ý hành động đó, cô lại gần cậu bé Tây Ban Nha xinh đẹp, dùng ngón trỏ gì nhẹ lên môi cậu: “Giống em nè, nhếch môi lên phía trên, lộ răng ra nào.”
Thử vài lần, cuối cùng cô cũng thấy nụ cười ngượng ngùng của cậu bé, nụ cười ấy tựa như ánh mặt trời Địa Trung Hải, bên má trái của cậu còn có một lúm đồng tiền nho nhỏ.
Làn da mịn thật đấy.
Tô Thanh Gia nhịn không được mà tiến lên ôm cậu.
Hai người cao ngang nhau, cậu bé trong lòng cô cứng đờ một hồi lâu, lâu đến khi buông ra, cô mới cảm thấy cậu dần thả lỏng.
Lúc này Carlos ôm lại cô.
Tô Thanh Gia
Tô Thanh Gia Là tiếng của Lưu Mộng Nhã.
Không ngờ cô ở trong này đã lâu như vậy, cô bày ra vẻ mặt tiếc nuối nói với cậu:
“Xin lỗi nha Carlos, bạn em tới tìm, em phải đi đây, hẹn gặp anh lần sau nha.”
Carlos buông tay, cậu có vẻ hụt hẫng.
Mộng Nhã, mình tới đây. Tô Thanh Gia kêu lên, mày khẽ nhíu lại khi thấy soái ca nhỏ có vẻ không vui: “Carlos, anh có muốn xem những món quà được đưa tới vào hôm nay không, nhất định sẽ có thứ anh thích cho xem.”
⬅ Trước Tiếp ➡