⬅ Trước Tiếp ➡
Carlos nhặt bóng dưới đất lên, đi ra đường ngoài, dựng cái lon đúng vị trí rồi bắt đầu luyện bóng.
Tô Thanh Gia, sao cậu lại ra đây một mình vậy? Mình muốn tìm cậu chơi cùng mà chẳng thấy cậu đâu.” Lưu Mộng Nhã khẽ oán trách.
Trong thế giới của mấy đứa nhỏ, bạn bè phải có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu. Về điểm này thì thế giới người lớn lại quá phức tạp.
Nhìn Carlos đi xa, Tô Thanh Gia mới thu ánh mắt lại, xin lỗi “cô bạn nhỏ” mới quen biết này: “Thật ngại quá, nhưng mình cũng không biết vì sao lại lạc tới đây nữa. Chúng mình chơi búp bê Barbie mới mua của cậu đi.”
Được thôi, mình nói cho cậu biết, Barbie của mình cực kỳ xinh đẹp, đó là quà do ba mang về từ Anh quốc đó.” Cô bé tám tuổi không biết có chiêu đánh lạc hướng này.
Thứ ngôn ngữ xa lạ truyền đến một cách mơ hồ khiến Carlos hiểu rõ: Bọn họ không phải là người cùng một thế giới.
Cô có mái tóc đen xinh đẹp giống như búp bê mà cậu từng nhìn thấy trên đại lộ Brent. Khi ấy cậu muốn mua một cô búp bê để nói chuyện với mình, nhưng cậu không có tiền.
Cô mặc chiếc váy màu trắng rất đẹp, thắt lưng cùng màu với màu sân cỏ cậu luôn hướng đến.
Làn da trắng như tuyết, giống như bánh kem mà cậu từng ăn trong một dịp sinh nhật bạn. Cả hai đều thơm và ngọt ngào như machiato.
Ánh mắt cô sáng ngời như những người phụ nữ đến nhận nuôi trẻ mồ côi.
Tóc của cô như tơ lụa màu đen, rất mềm mại, còn tóc cậu thì rối bù.
Cô đội mũ đẹp, cầm túi nhỏ xinh xinh, còn cậu chỉ có một chai nước đã cũ và một quả bóng sắp hỏng.
Lúc cô nói chuyện với cậu, giọng cô hệt như chim sẻ ban mai mà chỉ dạy cho cậu vậy.
Kiến thức của cô rất phong phú, những gì cô nói là những thứ lần đầu cậu nghe được.
Khi cô ôm lấy cậu, người cậu đầy mồ hôi và bụi bặm, cậu sợ làm bẩn váy cô.
Lúc cô rời đi, cậu không dám nói hẹn gặp lại.
Sơ Rosa nói với cậu, con người phải biết hi vọng và chờ đợi.
Cậu cảm thấy điểm này, sơ Rosa hiền lành nói không đúng chút nào.
Khác với những cậu bé cường tráng được ăn thịt bò, uống sữa lớn lên, cậu ăn khoai tây và cà rốt để lớn, cũng chỉ được uống những món canh không có vị rồi tập đá bóng.
Thế nhưng cho tới bây giờ, cậu chưa từng nói với ai rằng ngay cả đi tuyển chọn tham gia đá bóng, cậu cũng phải lén khỏi trường học để tham gia.
Chỉ là đến lúc nhận lấy bóng, cậu đã biết mình sẽ không được chọn.
Đất nước này có không ít cậu bé có tài năng thiên phú, còn cậu ngay cả việc sút vào khung thành cũng không làm được.
⬅ Trước Tiếp ➡