⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếng nói tự nhiên đến lạ nhưng mà là âm thanh hay nhất trên đời cậu từng được nghe.
Nữ tu sĩ Rosa đứng nói chuyện với Tô Tĩnh Khang. Hiện giờ Tô Tĩnh Khang là người đứng đầu lãnh sự quán, hoạt động lần này là do ông tổ chức, vì thế nữ tu sĩ Rosa bày tỏ sự cảm ơn với ông.
Tô Thanh Gia đi tới.
Chào sơ” Cô gái nhỏ chào hỏi nữ tu sĩ, còn Tô Tĩnh Khang thì đứng giữa giới thiệu.
“Đây là nữ tu dĩ Rosa, còn đây là con gái tôi – Bella.”
Vì nữ tu sĩ đã lớn tuổi, nếp nhăn khắc sâu trên mặt không làm mờ đi sự cơ trí: “Oh, Vicente, con gái của cậu xinh quá, nhìn như một thiên sứ vậy.”
Tô Thanh Gia nở nụ cười ngọt ngào, giống như lớp đường phủ ngoài bánh mì “Cảm ơn bà đã khen, cháu là thiên sứ nhỏ của ba cháu đấy.”
Nếu có thể, bây giờ Tô Tĩnh Khang chắc chắn sẽ cười đắc ý, nhưng giờ không được, ông chỉ có thể bế con gái mình lên thôi.
Nói chuyện một lúc, Tô Thanh Gia bắt đầu nói rõ mục đích đến đây.
“Bà Rosa ơi, Carlos là người ở đây ạ?”
Nữ tu sĩ Rosa hơi kinh ngạc: “Đúng vậy, thiên sứ nhỏ, cháu nhìn thấy thằng bé sao?”
“Vâng ạ, cháu còn tặng anh ấy quả bóng ́ và bình nước nữa.” Tô Thanh Gia cố gắng làm cho giọng mình ngây thơ hết mức. Sơ có thể nói cho cháu nghe một số chuyện về anh ấy được không? Cháu muốn làm bạn với anh ấy.”
Ngôn ngữ là một loại kỹ xảo, lúc này Tô Thanh Gia đang sử dụng khá tốt.
“Tất nhiên rồi, thiên sứ nhỏ, thằng bé cần một người bạn.” Nữ tu sĩ Rosa nghĩ ngợi một lúc rồi nói
“Để bà nhớ lại xem nào, thằng bé đến đây lúc bốn tuổi, ba mẹ nó qua đời vì tai nạn giao thông, lại không có thân nhân nào liên lạc với cảnh sát nhận về nên bị đưa đến đây. Lúc đó thằng bé rất đáng yêu như cháu bây giờ vậy.”
Nữ tu sĩ chìm trong dòng hồi tưởng, ánh mắt khi sáng khi tối, bà nói: Lúc đó, rất nhiều người muốn nhận nuôi thằng bé nhưng nó không muốn, về sau càng ngày càng lớn không thích hợp để nhận nuôi nữa. Thằng bé…”
“Tính cách thằng bé hơi lầm lì nhưng rất mạnh mẽ, mấy bạn nhỏ khác thấy nó đáng yêu lại không thích nói chuyện nên suốt ngày trêu chọc…” Nữ tu sĩ Rosa đưa tay vuốt ve khuôn mặt của Tô Thanh Gia.
“Thật ra thằng bé rất tốt, rất lương thiện, cháu chắc chắn sẽ trở thành bạn tốt của nó.”
Tô Thanh Gia chớp chớp đôi mắt trong suốt, dò hỏi: “Vậy cháu có thể đến đây thường xuyên không?”
“Tất nhiên rồi”
Tô Thanh Gia lại nghiên đầu dùng ánh mắt hỏi Tô Tĩnh Khang.
Tô Tĩnh Khang bị ánh mắt của cô làm cho mềm nhũn. Nếu ở đời sau, ông sẽ biết cái này gọi là “Moe” [*]
⬅ Trước Tiếp ➡