⬅ Trước Tiếp ➡
[*] Moe: người ta hay nói là đáng yêu
Ba Tô bị sự dễ thương của con gái mê hoặc đến mức không có thờ̀i gian hoạt động bộ não của nhà ngoại giao, thế nên gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Tô Thanh Gia biết phải báo đáp, lập tức “Bẹp” một cái lên má ông, “Ba là tốt nhất.”
Đợi chút, hình như đó là một bé trai??
Tô Tĩnh Khang: Ba muốn đổi ý rồi, phải làm sao đây? Còn kịp nữa không.
_______
Tô Thanh Gia vừa về nhà đã báo cáo thành quả hôm nay cho mẹ. Kể cả chuyện kết bạn với Lưu Mộng Nhã, tại bây giờ cô chỉ mới có tám tuổi mà.
Tất nhiên là có cả chuyện của Carlos nữa.
Minh Linh không có ý kiến gì về cậu bạn của Tô Thanh Gia, từ nhỏ con bé đã dịu dàng ít nói, nói chính xác là suốt ngày chỉ ở nhà. Vì vậy, nếu tìm được cơ hội để con gái ra khỏi nhà hằng ngày, Minh Linh cảm thấy thật sự rất tốt.
Vậy là từ sau hôm nay công việc hằng ngày của Tô Thanh Gia biến thành: buổi sáng luyện đàn dương cầm, buổi chiều ngủ trưa xong thì đọc sách, chờ Lưu Mộng Nhã và Carlos tan học thì đi tìm bọn họ chơi.
Cũng vào thời điểm đó, Carlos ở trong cô nhi viện với tâm trạng hết sức phức tạp.
Hôm qua nữ tu sĩ Rosa đã long trọng tuyên bố rằng hôm nay sẽ có người đến đây tặng quà. Không giống những đứa trẻ khác hi vọng nhận được quần áo đẹp, vui vẻ chờ quà đến. Carlos cảm thấy thay vì đi tranh quà với bọn họ không bằng cậu tự tập bóng một mình còn hơn.
Thế mà hôm nay, cậu lại nhận được món quà to nhất, vì ̀vậy khi trở về kí túc xá, tất cả các bạn nam đều dùng ánh mắt căm thù nhìn cậu…
Đều vì quả bóng trong ngực cậu.
Các cậu bé Tây Ban Nha thích đá bóng, đó là biểu hiện tốt đẹp của sức mạnh.
Cô nhi viện có ba quả bóng, hai quả là của chung, còn một quả là của Carlos.
Mấy cậu bé khác đều muốn có bóng, nhưng cứ muốn tranh là bị Carlos đánh cho một trận. Cuối cùng, không ai còn đến tranh bóng ́với cậu nữa, sân thể dục sau rừng cây nhỏ cũng biến thành lãnh địa của mình cậu.
“Ê, thằng bé xinh đẹp, ai cho mày quả bóng thế?” Mấy bạn nam hỏi, thằng bé xinh đẹp là biệt danh lũ con trai kia đặt cho cậu, ẩn chứa chút khinh bỉ.
Carslos không để ý tới bọn họ mà đi thẳng vào trong.
Mấy bạn nam không dám tranh bóng của cậu, mặc dù bọn họ nhiều người, nhưng nếu thằng này mà điên lên thì chả ai yên với nó cả.
Bọn họ còn nhớ rõ mấy lần dạy dỗ trước.
Buổi tối, Carlos đặt bình nước và quả bóng cạnh gối, ban ngày hoạt động mạnh khiến cậu nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.
Bầu không khí như ngập tràn hương vị của cô búp bê nhỏ.
⬅ Trước Tiếp ➡