Tiếp ➡

Đêm dài, người chẳng yên.
Tầng cao nhất của một tòa cao ốc tại Bắc Kinh, trong phòng ngủ rộng lớn.
Soạt soạt soạt...
Người đàn ông cao lớn đang phủ lấy thân hình trắng nõn của Tô Già Ni, hơi thở của cô và anh quấn lấy nhau, cơ thể mềm mại vì anh mà rung động.
Hồi lâu saụ..
Người đàn ông buông môi cô ra, bàn tay thon dài mở ngăn kéo tủ đầu giường.
Tô Già Ni vươn tay giữ lấy tay anh, giọng nói mềm mại như làm nũng, mang theo hơi thở dồn dập
“Trì Vực, em muốn sinh thêm một cô con gái nữa, được không?”
Động tác của anh dừng lại. Ngón tay vừa nắm lấy đồ vật lập tức thả lỏng, gói nhỏ ấy rơi trở lại vào ngăn kéo.
Anh lại vặn mở đèn đầu giường. Dưới ánh sáng mờ nhạt, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm như muốn soi thấu trái tim cô.
Cô nhìn anh, ánh mắt đượm sương mù, nửa là khẩn cầu, nửa là đau thương. Không thấy anh trả lời, cô cắn môi, giọng nói trở nên dè dặt
“Được không?”
Ánh mắt Trì Vực tối lại, lạnh lùng hỏi
“Em muốn, hay là ba mẹ em muốn?”
“Em muốn.”
Tô Già Ni đáp xong, thấy sắc mặt anh dửng dưng, ánh mắt dường như còn lạnh lẽo hơn mọi ngày. Cô càng cắn môi mạnh hơn, buông tay anh ra
“Nếu không được, cũng không sao đâụ”
Nhưng anh lại nắm lấy tay cô, ngón tay đan vào kẽ tay cô, ôn nhu mà cường thế, không cho cô từ chối. Anh giữ lấy tay cô, cúi người đè xuống, ép chặt thân thể nóng bỏng vào cô.
Cô nghe thấy giọng nói khàn khàn, đầy từ tính của anh trầm thấp vang lên bên tai
“Được.”
Đó là một câu trả lời chắc chắn.
Đôi mắt Tô Già Ni vừa u ám lập tức sáng lên như có pháo hoa nổ tung. Cô nhổm người dậy, chủ động chạm lên môi anh.
Trì Vực một tay đỡ lấy gáy cô, cúi đầu dán sát vào, chạm khẽ rồi nghiền ép sâu hơn... cho cô điều cô muốn.
Anh dịu dàng, nhưng cũng mãnh liệt.
Đôi mắt sâu như vực thẳm không rời khỏi gương mặt cô.
Ánh mắt lạnh lùng, kiên định như lưỡi kiếm, xuyên thấu linh hồn cô.
Điều cô yêu nhất chính là ánh mắt ấy của anh.
“Trì Vực...”
Tô Già Ni không kìm được gọi tên anh.
Anh khàn giọng đáp
“Ừ?”
“Em... em yêu anh rất nhiềụ..”
Giọng cô như vừa thì thầm vừa nghẹn ngào.
Nói xong, cô vẫn chăm chú nhìn anh, đôi mắt đào hoa long lanh nước, ngập tràn vẻ yếu đuối và đáng thương, lại gợi cảm mê hoặc.
Trì Vực im lặng, đưa tay che mắt cô lại. Cúi người xuống, làn da trắng của anh dán lên thân thể cô nóng như lửa.
Một đêm dây dưa triền miên...
Sáng sớm, Tô Già Ni tỉnh lại.
Bên cạnh trống không.
Cô đưa tay sờ sang – chỉ là một khoảng lạnh lẽo, chẳng còn chút hơi ấm nào. Tim cô cũng lạnh theo.
Anh đã đi rồi.
Trì Vực, người đàn ông ấy, không bao giờ chịu cùng cô ngủ chung đến sáng. Dù hai người đã kết hôn hai năm.
Hốc mắt Tô Già Ni đỏ ửng. Cô ngẩng đầu, nuốt nước mắt trở vào.
Cô từng yêu Trì Vực từ cái nhìn đầu tiên.
Anh có vẻ ngoài hoàn mỹ, khí chất cao ngạo lạnh lùng, thành tích học tập luôn đứng đầụ Là giáo thảo nổi bật của Trường trung học trực thuộc thành phố Bắc Kinh, cũng là Thái tử gia trong mắt tất cả mọi người.
Cô yêu gương mặt ấy, cũng yêu tính cách của anh.
Vì anh, cô học hành chăm chỉ cả ngày lẫn đêm, vào được cùng trường đại học với anh. Cô theo đuổi anh bao nhiêu năm, cuối cùng vẫn không có kết quả.


Tiếp ➡