Chương 2
Sau khi tốt nghiệp, một lần ngồi cùng bàn tiệc, anh uống say, cô là người đưa anh về nhà. Trời xui đất khiến, họ ở bên nhau mặn nồng, cô cố tình không uống thuốc. Cô thật sự có thai.
Tô Già Ni lấy con làm cái cớ, bắt anh cưới cô.
Anh cưới.
Bây giờ họ đã đăng ký kết hôn hai năm, con trai đã một tuổi rưỡi.
Nhưng cô biết, tất cả những điều này đều do cô cưỡng cầu mà có.
Anh chưa từng yêu cô.
Đêm qua, người phụ nữ từng dính scandal với Trì Vực – một minh tinh nổi tiếng nay đã là Ảnh hậu đoạt giải quốc tế – bất ngờ trở về nước.
Ngay đúng lúc đó, cô nghe bạn bè nói rằng Trì Vực bỗng dưng hỏi một câu "Nên thổ lộ với người mình thích như thế nào?"
Có người đùa cợt, nói rằng cuối cùng sau bao năm chờ đợi, cô cũng sắp tu thành chính quả.
Cũng có người thẳng thừng chế giễu “Thời điểm nhạy cảm như thế mà còn đòi thổ lộ ai chứ?”
Nhưng cô chẳng cần ai nói, cũng hiểu rõ...
Cô là Tô Già Ni. Cô không cho phép Trì Vực đi tỏ tình với người phụ nữ khác
Buổi chiều, cô gửi con về nhà ông bà nội. Sau đó lái xe đến công ty của Trì Vực đón anh tan làm.
Cô nhất quyết đưa anh về nhà, quấn lấy anh thân mật, giả vờ vô tình bật một bộ phim để xem cùng.
Xui xẻo thay, nữ chính trong phim chính là cô Ảnh hậu kia.
Trì Vực xem phim rất chăm chú, tim cô đau như bị bóp nghẹt.
Cô cười gượng, hỏi khéo “Anh thích kiểu phụ nữ như cô ấy à? Phụ nữ mạnh mẽ?”
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt
“Ừ. Anh thích.”
“Thích... Thật sao?”
“Ừ. Anh thích kiểu người có mục tiêu rõ ràng, không từ thủ đoạn, kiên cường bất khuất, thậm chí sẵn sàng nhẫn tâm với cả chính mình.”
Anh nói xong, giọng điệu vẫn thanh lãnh, quý phái, bình thản đến vô tình.
Nhưng cô nghe rõ, tim cô như vỡ vụn.
Rõ ràng trước kia anh từng nói, anh thích mẫu phụ nữ dịu dàng ngoan ngoãn.
Cô khắc ghi trong tim, tốt nghiệp xong liền gả cho anh. Chưa từng đi làm một ngày nào, một lòng chỉ nỗ lực làm dâu nhà họ Trì, từng bước từng bước hòa nhập vào giới phu nhân thượng lưu của Bắc Kinh.
Vậy mà bây giờ lại nghe anh nói anh thích phụ nữ mạnh mẽ.
Cô hiểu rồi.
Trì Vực, từ đầu đến cuối, chưa từng yêu cô.
Mà cô – Tô Già Ni, luôn cố lừa mình dối người, hy vọng lâu ngày sinh tình.
Tối qua, cô sợ anh sẽ nói lời chia tay, sợ bản thân không thể chịu đựng nổi nỗi đau mất anh, nên đã ôm chặt lấy anh, điên cuồng hôn môi anh, muốn dụ dỗ anh lần nữa.
Cô đưa ra yêu cầu muốn có thêm một bé gái, chỉ vì cô không còn cách nào khác để níu giữ.
Tô Già Ni... đúng là hèn mọn đến mức ngay cả bản thân cũng thấy khinh ghét.
Cô cười tự giễu, vén chăn bước xuống giường.
Vừa chạm chân xuống, cơn đau truyền từ eo xuống khiến cô loạng choạng, suýt ngã.
Nhưng không.
Một bàn tay quen thuộc đỡ lấy eo cô từ phía sau, giữ cô lại.
Hơi thở lành lạnh mà quen thuộc bao trùm lấy cô, khiến trái tim cô run lên một chút. Tô Già Ni ổn định cơ thể, quay đầu lại – là anh.
Trì Vực, trong bộ đồ mặc nhà giản dị, đeo kính gọng mạ vàng, ánh mắt điềm tĩnh, khí chất trầm ổn, mang theo chút cấm dục mà trí thức.
“Trì Vực...” Cô khẽ gọi.
Anh nhàn nhạt gật đầu
“Sao không ngủ thêm chút nữa?”
“Tới giờ rồi. Em phải dậy thôi.”
Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng hơi trầm xuống, ánh mắt cũng dường như lạnh đi vài phần
“Không cần phải dậy sớm như thế chỉ để làm bữa sáng cho anh.”
Cô mỉm cười, giọng nhẹ nhàng