⬅ Trước Tiếp ➡

Chu Minh Tỉ vội chữa cháy
“Tô Già Ni vừa nói rõ là muốn về làm bài tập mà, các cậu không nghe à?”
“Hả?”
“Cậu ấy học là vì gì?”
“Thi đậu Thanh Đại chứ gì?”
“Vì sao lại muốn đỗ Thanh Đại?”
“Ồ ồ ồ Tôi hiểu rồi ”
“Hiểu gì mà hiểu?”
“Sao lại không hiểu? Tô Già Ni chịu bỏ tụ họp hôm nay, là để ngày mai được học cùng lớp với anh Vực đó Dù gì cô ấy cũng phải cố gắng chứ ”
“Nghĩ lại đúng thật. Vẻ mặt cô ấy vừa nãy rất là... nhẫn nhịn.”
“Hiểu chưa, anh Vực?”
Trì Vực bỗng dừng bước, quay sang liếc Chu Minh Tỉ một cái
“Lắm chuyện.”
Chu Minh Tỉ cười tươi như hoa, đầy gian manh nhưng lại vui ra mặt.
Ai vừa nãy còn mặt lạnh như tiền mà giờ dịu lại rõ ràng như thế?
Anh không nói, ai cũng biết câu trả lời.
Kỳ thi thử đại học lần ba nan lần thi mô phỏng toàn Bắc Kinh cuối cùng trước kỳ thi chính thức. Đề thi được chấm rất nhanh, điểm từng môn lần lượt công bố.
"Cậu nghe chưa? Tô Già Ni được 150 điểm môn tiếng Anh, tuyệt đối rồi đấy "
"Chậc, cậu ấy học hệ quốc tế từ trước mà. Tiếng Anh giỏi sẵn, được điểm tuyệt đối cũng đâu có gì lạ. Với lại đề tiếng Anh lần này dễ thật sự, không phải chỉ mình Tô Già Ni được điểm tối đa."
"Toán 148, chỉ thiếu 2 điểm là tròn."
"Vật lý 98, cũng chỉ thiếu 2 điểm "
"Thế thì khủng thật rồi Ai mà làm được thế?"
"Kéo Trì Vực dạy thêm cũng chẳng bù nổi đâụ Nghe bảo hóa học của cô ta chỉ vừa đủ điểm đạt, gọi gì là học bá?"
"Sinh học cũng chỉ vừa đủ qua."
"Ngữ văn hình như chỉ hơn 100 một chút?"
"Tô Già Ni lần này thi thử gì mà kỳ lạ vậy? Trước đây không phải cô ấy mạnh nhất là ngữ, hóa, sinh sao? Giờ lại bị kéo điểm thảm vậy?"
"Nếu thế này thì nửa tháng nữa chắc chắn cô ta trượt Thanh Đại rồi. Ha ha..."
"Ha ha ha..."
"Không thể nói vậy được " Lâm Noãn phản bác, giọng đầy bức xúc.
"Cậu ấy là người cùng bàn với mình mà. Toán, Lý mà tiến bộ đến sát điểm tuyệt đối là đã quá đáng nể rồi Mình nghĩ chỉ là chưa phân bổ thời gian ôn tập hợp lý thôi "
Tô Già Ni hiểu rất rõ nguyên nhân.
Cô là người trở về từ 6 năm saụ Ngoài kiến thức Toán – Lý được Trì Vực giảng kỹ trong quá khứ, các môn khác cô chỉ nhớ mơ hồ, mất gần nửa tháng mới ôn tập lại được phần nào.
Biết rõ điểm yếu của mình, cô càng cắm đầu vào sách vở, miệt mài luyện đề, chẳng buồn để tâm đến tin đồn xung quanh.
Tối hôm đó, tại một buổi tiệc mừng thọ lớn trong giới thượng lưụ
Các cậu ấm cô chiêu bị phụ huynh đưa đến tham dự.
Trì Vực có mặt.
Chu Minh Tỉ cũng có mặt.
Ngay cả Tạ Kiêu Thuấn – người từng hỏi Tô Già Ni câu Toán khó ở cầu thang trường cũng ở đó.
Một đám thiếu gia có máu mặt tụ lại, vừa uống rượu vừa tán gẫu chuyện lớn nhỏ trong giới chính trị, kinh tế, đầu tư, giải trí, nghỉ dưỡng, sân golf, suối khoáng...
Chỉ có Trì Vực là tỏ ra lơ đãng, hứng thú rất ít, giống như đang đợi ai đó.
Bỗng điện thoại Tạ Kiêu Thuấn sáng màn hình. Nhìn xong, cậu ta cười phá lên
“Anh Vực, chúc mừng nha ”
“Hử?”
“Cậu không phải luôn thấy phiền khi bị Tô Già Ni bám theo sao? Chúc mừng cậu sắp thoát được rồi đó Nhìn điểm thi thử lần này của cô ta mà xem, cùng lắm chỉ đỗ được mấy trường 985, chứ Thanh Đại thì khỏi mơ. Đây, xem phiếu điểm không?”
Tạ Kiêu Thuấn giơ điện thoại ra.
Trì Vực không thèm nhìn, mặt lạnh tanh, ánh mắt còn lạnh hơn đá.
Chu Minh Tỉ thay anh cầm lấy xem.


⬅ Trước Tiếp ➡