⬅ Trước Tiếp ➡

“Chà chà Kết quả này... cũng áp lực đấy.”
"Anh Vực, không xem thật à?"
"Anh Vực rõ ràng không quan tâm rồi. Từ trước đến giờ có bao giờ anh ấy để ý Tô Già Ni thi kiểu gì đâụ Còn bọn mình thì ngồi đây tám chuyện y như có liên quan vậy."
Nhưng mà... ai mà biết được chứ?
Keng keng keng.
Điện thoại Trì Vực liên tục nhận thông báo tin nhắn. Cả nhóm nghe âm báo liên tiếp vang lên.
Chu Minh Tỉ liếc trộm một cái.
Ánh mắt lập tức thay đổi.
Có ai đó gửi cho Trì Vực... cả đống ảnh bài thi? Mười mấy tấm đều là ảnh bài làm chi chít chữ, đánh dấu đỏ O – X khắp nơi. Đáng nói là trên tờ bài ghi rõ họ tên Tô Già Ni
Nhưng người gửi tin lại... không phải cô
Trì Vực đột ngột đứng dậy.
“Hả? Anh Vực, anh đi đâu đấy?”
“Có việc.”
Anh vừa đi vừa cúi đầu nhìn điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Dáng người cao ráo, nhanh chóng biến mất giữa đại sảnh tiệc mừng thọ.
Tạ Kiêu Thuấn thấy anh rời đi, cũng không vội theo, quay sang hỏi Chu Minh Tỉ
“Này, lúc nãy cậu nhìn thấy gì trên điện thoại của anh ấy vậy?”
Chu Minh Tỉ nở nụ cười vừa lưu manh vừa khó hiểu
“Là dấu hiệu của... một chàng trai đang yêụ”
“Tô Già Ni? Cô ta chịu không nổi nên tìm tới tận nơi à?”
“Không phải cô ta.”
“Hả?”
Ngày hôm saụ
Tô Già Ni vừa ngồi vào chỗ liền nhíu mày, bài thi của cô hình như đã bị người khác lật ra xem rồi để lại?
Tiết Hóa.
Giáo viên phát xuống một tập tài liệu ôn luyện, mỗi người một bản.
“Lần thi thử vừa rồi, điểm Hóa học đạt tối đa rất hiếm. Tôi đã tổng hợp lại các trọng điểm và dạng đề hay ra để các em bổ sung ôn tập.”
“Thầy ơi Có tài liệu xịn như này, sao không đưa sớm chứ? Có cái này chắc em làm được thêm 10 điểm đấy ”
“Đúng đó thầy Sao không đợi thi xong Đại học rồi hẵng phát?”
“Ha ha, bớt cà khịa đi. Mau luyện đề đi Đặc biệt là bạn Tô Già Ni, bài thi Hóa của em lần này dọa thầy hết hồn đấy. Phải dành thêm thời gian lên phòng bộ môn học riêng với thầy nhé ”
Thầy nhìn Tô Già Ni, ánh mắt như có ẩn ý.
Cô hơi nghi hoặc. Trong ký ức mơ hồ kiếp trước, hình như thầy không có phát bộ tài liệu này? Hay cô nhớ nhầm?
Tiết Sinh cũng vậy.
Giáo viên phát xuống bản tổng hợp trọng điểm, trình bày rõ ràng, ngắn gọn, kiểu làm việc... quen thuộc đến kỳ lạ.
Cô cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không nói thành lời.
Giáo viên Ngữ Văn – cũng là chủ nhiệm lớp, chủ động gọi cô ra nói chuyện riêng.
“Tô Già Ni, đừng quá lo lắng. Lần này thi không tốt không có nghĩa là sẽ không đậu Thanh Đại. Điều quan trọng là tâm lý em phải ổn định, tập trung cho kỳ thi sắp tới.”
“Cố lên nhé. Cô tin tưởng em.”
“Cảm ơn cô.”
“À đúng rồi, cô có bản ghi chép của một học sinh đạt thủ khoa Ngữ văn năm ngoái. Trình độ em cũng không thua kém bạn ấy đâụ Em cầm về tham khảo nhé, chắc chắn sẽ giúp ích cho giai đoạn nước rút.”
Tô Già Ni lật giở cuốn ghi chép trong tay, trong lòng bỗng thấy có chút kỳ lạ mà không nói nên lời.
Kỳ thi ngày một đến gần.
Cuối cùng thì mẹ cô cũng như nhớ ra phải chuyển sinh hoạt phí.
“Nini, dạo này có ăn uống đầy đủ không? Mẹ quên mất tiêu, sao con cũng không nhắn mẹ xin tiền nhỉ?”
“Con đủ dùng rồi.”
Trong suốt tháng này, Trì Vực hầu như không đến trường.


⬅ Trước Tiếp ➡