⬅ Trước Tiếp ➡

Tô Già Ni cũng không còn như trước, lấy cớ cảm ơn anh vì giảng bài, rồi mua đồ ăn sáng, đồ vặt cho anh. Cô cũng không còn như xưa, mỗi kỳ thi đều tặng anh các món quà lớn nhỏ, gom góp hết tiền trong lọ tiết kiệm để “đầu tư” vào anh, mà bỏ mặc bản thân.
Ngày thi đại học.
Mẹ cô nan Tô Lê Tố diện áo sườn xám, trang trọng đưa con gái đến trường thi.
Cổng trường đông nghịt người. Phụ huynh chen nhau không nhường một bước, khắp nơi là biển người rộn ràng, tràn ngập không khí "có tiền" và "áp lực sống".
Đến trưa ngày cuối cùng thi, 12 giờ 30 phút, Tô Già Ni bước ra khỏi phòng thi, hoàn thành bài thi môn cuối cùng.
Điện thoại đổ chuông.
Lâm Noãn gọi đến.
“Hu hu hụ.. bạn cùng bàn ơi, phải làm sao đây? Tớ đau đầu lắm, tay cứ run không ngừng, bác sĩ cũng nói không tìm ra nguyên nhân... Chiều nay còn môn cuối nữa, tớ chắc chắn làm không tốt rồi... hu hu hụ.. tớ không đỗ Thanh Đại mất... hu hu hụ..”
“Cậu đang ở đâu? Gửi định vị cho mình. Mình qua ngay.”
Cúp máy, cô quay sang hỏi mẹ
“Ông ngoại đâu rồi?”
“Ở khách sạn. Con còn lạ gì tính khí cứng đầu của ông? Đông người như thế ở cổng trường, ông chắc chắn không đến. Nếu không phải con cứ nằng nặc nói sợ thi xảy ra chuyện bất ngờ, ép ông theo cùng, thì ông còn lâu mới chịu tới Bắc Kinh. Mẹ là con gái ruột, mời ông suốt 10 năm còn không bằng con – cháu ngoại – nói một câụ Bây giờ thi xong rồi, con đi khuyên ông ăn với mẹ một bữa nhé?”
“Giờ con chưa rảnh.”
“Hả?”
“Có việc đột xuất.”
Tô Già Ni nhớ rất rõ, kiếp trước cũng đúng lúc này.
Cô chọn tổ hợp 3 môn chính kèm Hóa – Sinh. Buổi trưa đã thi xong.
Còn Lâm Noãn thì chọn tổ hợp Vật – Hóa, môn cuối là Địa lý, thi vào lúc 3 30 chiềụ Cũng chính thời điểm này kiếp trước, Lâm Noãn gọi điện cho cô, vừa khóc vừa nói không ổn, tay run không làm bài được. Cuối cùng, đúng là vì lý do đó mà Lâm Noãn thi không tốt.
Kiếp này cô sống lại, nhất định sẽ không để tiếc nuối đó tái diễn.
Tô Già Ni dẫn ông ngoại đi tìm Lâm Noãn.
Khách sạn cách đó không xa.
Gia đình Lâm Noãn cũng vì tránh kẹt xe nên đặt khách sạn gần trường thi.
Lâm Noãn đã từ bệnh viện trở về.
“Bạn cùng bàn... hu hụ..”
Vừa thấy Tô Già Ni, Lâm Noãn lao tới ôm chầm lấy cô, mắt sưng như quả đào.
Tô Già Ni vỗ nhẹ lưng cô.
“Lâm Noãn, cậu tin tớ chứ?”
“Hụ.. hả?”
“Ông ngoại tớ là thầy thuốc Đông y lâu năm. Có lẽ ông có thể giúp cậụ”
Lâm Noãn lập tức ngừng khóc.
“Ông cậu là thầy thuốc Đông y á? Ông ơi, mau giúp cháu với Cháu đặt hết hi vọng vào ông rồi đấy ạ ”
Ông Tô bắt mạch cho Lâm Noãn
“Không khó chữa. Phải châm cứụ”
“Mất bao lâu thì ổn ạ?”
“Không tới một giờ.”
Lâm Noãn mừng rỡ đến suýt nhảy cẫng lên, chìa luôn hai tay ra
“Châm luôn đi ạ Cháu sẵn sàng rồi ”
Người nhà họ Lâm nhìn ông với ánh mắt nghi hoặc.
Ông là một ông lão tóc bạc, ăn mặc mộc mạc, khí chất nhã nhặn, trên người có mùi thuốc Đông y rất nhè nhẹ. Chỉ là... nhìn thế nào cũng không thể đoán được trình độ.
Mẹ của Lâm Noãn do dự hỏi
“Châm cứụ.. có tác dụng phụ gì không ạ?”
Một người thân khác – cô của Lâm Noãn – cũng e dè
“Trước đây ông từng chữa chứng tay run thế này chưa?”
Ba của Lâm Noãn muốn nói nhưng lại thôi.
Tô Già Ni nhìn ra sự lo lắng, cả của gia đình và chính Lâm Noãn. Cô khẽ nói nhỏ một câu, nhẹ nhàng nhắc đến tên thật và danh hiệu của ông ngoại mình.


⬅ Trước Tiếp ➡