Chương 43
Anh từng chút một siết tay cô lại, cả năm ngón tay đan chặt lấy tay cô, khép kín lòng bàn tay cô tɾong bàn tay anh, nắm chặt như sợ cô chạy mất.
Dù Tô Già Ni vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra.
Pháo hoa ngoài cửa sổ vẫn nổ rầm trời.
Trong đầu Tô Già Ni cũng giống như pháo hoa đang nổ tung từng đợt.
Cô thẫn thờ.
Cô đang hoa mắt sao?
Sao lại thấy ánh mắt Trì Vực tràn đầy... chiếm hữu?
Cả lớp lần lượt kéo ghế ra cửa kính, ngồi xem pháo hoa.
Từ tầng cao nhìn xuống, khung cảnh khác biệt hẳn, pháo hoa nổ ra trước mắt, đẹp đến choáng ngợp.
Không ít người thốt lên
“Ngồi ở h0àng lâu đúng là có cảm giác đứng trên thế giới luôn ấy ”
Mười mấy phút saụ
Đèn phòng sáng lên.
Một bạn học phát hiện thiếu người, nghi hoặc hỏi
“Ủa? Anh Vực đâu rồi?”
“Chắc đi tìm bạn gái?”
“Tìm gì nữa, mấy người thật sự không thấy hay giả vờ không thấy đấy?”
“Không thấy gì cơ?”
“Giả bộ mãi à? Vừa nãy rõ ràng nắm tay mà ”
“Nắm tay ai cơ?”
“Còn ai nữa? Bạn gái của anh Vực chứ ai ”
“Hả? Bạn gái của anh Vực là ai? Nãy giờ ở đây sao?”
Người chưa rõ chuyện mới bắt đầu vỡ lẽ.
“Cái gì? Các cậu biết mà không nói?”
“Bọn này tự suy ra bằng thực lực, sao phải nói cho cậu?”
“Quan sát ra, giữ cho riêng mình.”
“Tận mắt thấy, càng phải giữ bí mật.”
Sân thượng tầng cao nhất của Hoàng Lâụ
Tô Già Ni bước the0 Trì Vực vào, bên ngoài tỏ ra bình tĩnh, nhưng tɾong lòng thì hoảng loạn đến mức muốn ngất xỉụ
Cô định bụng sẽ tìm cơ hội nói chuyện thẳng thắn với Trì Vực, nhưng khi nhìn thấy khung cảnh trước mắt, lại không thể thốt lên lời.
Cả không gian rộng lớn trên mái nhà như bị nhuộm một màu hồng phấn dịu nhẹ. Hoa tươi, dải lụa, cổng vòm nan tất cả đều là tông hồng nhạt. Ngay cả bức tường bao quanh, lớp nhung tơ phủ trên lan can, hay bể bơi cũng ánh lên sắc hồng nhẹ nhàng.
Kỳ lạ là, nó không hề lòe loẹt. Ngược lại, mềm mại, tinh tế đến mức khiến người ta nghẹn lời.
Chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy thương cảm cho nhà thiết kế chắc đã cạn kiệt ý tưởng đến rụng cả tóc.
Cảm ơn mọi người nhiều nhé ❤️❤️❤️ Nếu thấy hợp gu, các bạn ghé qua thêm các truyện khác của mình nhé
Truyện mới Lại Trốn? Nữ Phụ Yếu Mềm Bị Nam Chính Dụ Dỗ Đến Kiệt Sức
Mất Trí Nhớ Xong, Tôi Bị Vây Giữa Một Đám Chồng Cũ Nguy Hiểm
Dưới tán cây hồng nhạt, khung cảnh như mộng.
Tô Già Ni đứng lặng, ánh mắt hơi mở to, môi mấp máy như run lên.
Trì Vực nghiêng đầu nhìn cô, hỏi
“Không thích à? Không phải cậu từng nói rất thích màu hồng nhạt sao?”
“...”
Một câu ấy, lập tức chạm tɾúng nơi mềm yếu nhất tɾong tim cô.
Ánh mắt Tô Già Ni dần nhòe đi.
Vì cô từng nói thích màu hồng nhạt... nên Trì Vực đã bày ra tất cả điều này?
Chỉ để cho cô.
Kiếp trước anh chưa từng làm như thế. Tất cả những gì cô có, đều là vì cô nài nỉ mãi mới được.
Cô còn nhớ rất rõ, sinh nhật 18 tuổi kiếp trước, cô sợ Trì Vực không tặng quà, nên đã gửi cho anh hàng loạt tấm hình món đồ cô thích, còn cố ý nhấn ma͙nh mình rất rất muốn món quà đó, ám chỉ đủ kiểụ Sau đó anh mới miễn cưỡng tặng.
Cô vui suốt nhiều ngày, không phải vì món quà quý giá gì, mà bởi vì đó là Trì Vực tặng.