Chương 44
Kiếp trước họ cùng học Thanh Đại. Đêm sinh nhật ấy, cô sợ không tìm thấy anh lúc đếm ngược giao thừa, đã chủ động mời bạn cùng phòng và bạn bè anh đến tham gia hoạt động đón năm mới ở sân trường. Cô thậm chí bỏ qua cả hoạt động của khoa mình, chỉ để có thể đứng bên anh, không cho bất kỳ nữ sinh nào khác cơ hội lại gần.
Cô gấp gáp, vụng về chỉ để có thêm một chút "tồn tại" tɾong mắt anh.
Anh không đuổi cô, cô đã cười hạnh phúc cả ngày.
Chưa bao giờ dám mong anh chủ động với mình, dù chỉ là một chút.
Nhưng bây giờ...
Ở kiếp này, cô được anh tặng vòng tay, còn vì cô mà chuẩn bị cả một sân thượng toàn hồng phấn mộng mơ.
Chỉ dành cho một mình cô.
Lần đầu tiên, cô mới hiểu thì ra Trì Vực cũng biết dỗ người.
Thì ra sự dụng͟͟ tâm của anh, cô cũng có thể dễ dàng chạm tới như vậy.
Vậy thì kiếp trước, người con gái từng dốc hết lòng lấy lòng anh nan rốt cuộc là gì?
Một nỗi ấm ức và chua xót trào dâng.
Tô Già Ni cố kiềm chế cảm xúc, nhưng mắt ngày càng mờ.
Trì Vực nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm tối lại
“Không thích thật sao?”
Cô vội lắc đầu, nước mắt nghẹn lại ở cổ họng, không sao nói nổi thành lời.
“Chờ chút.”
Trì Vực nói rồi xoay người bước đến một cái rương đặt dưới tán cây, mở ra, lấy ra một chiếc áo phao trượt tuyết thật dày.
Anh bước lại, cúi người khoác áo lên người cô, kéo khóa kín đáo
“Đội mũ vào.”
Tô Già Ni đang cố nín khóc, ngẩn ra “?”
Trì Vực không giải thích thêm, đi đâu đó rồi quay trở lại, khẽ nói
“Được rồi.”
“Cái gì được rồi?” Cô hỏi lại, giọng nghèn nghẹn.
Anh không trả lời ngay, chỉ cúi đầu nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ đến mức như gió thoảng qua.
Ngay khoảnh khắc đó...
Cả không gian xung quanh bất ngờ thay đổi.
Tất cả ánh đèn chuyển từ hồng phấn sang trắng lấp lánh.
Từng món trang trí, dải lụa, vải nhung đều bị ánh sáng trắng chiếu rọi đến mờ nhạt.
Và rồi...
Những bông tuyết trắng như lông ngỗng bắt đầu rơi xuống từ bầu trời đêm
Tô Già Ni tròn mắt.
Anh... cười?
Và tuyết đang rơi?
Không thể nào... hôm nay thời tiết không thể có tuyết cơ mà?
Cô hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn quanh tìm nguồn gốc.
Thấy phía mái nhà có hệ thống phun tuyết nhân tạo đang hoạt động.
Chỉ chốc lát, tuyết bao phủ cả sân thượng, trắng xóa một mảnh.
Gió nhẹ cuốn tuyết bay lả tả.
Trì Vực mặc chiếc áo khoác mỏng, tuyết rơi trên mái tóc đen, sống mũi cao, bờ vai rộng, từng nét thanh lạnh được ánh tuyết làm nổi bật rõ ràng.
Anh vẫn cười nan một nụ cười rất nhạt, rất nhẹ... nhưng đủ khiến cô hoảng loạn.
Trái tim Tô Già Ni như bị ai đó bóp chặt, run rẩy không ngừng. Mọi cảm xúc bị cô đè nén nãy giờ bỗng ào ạt trỗi dậy.
Đôi mắt cô phủ đầy hơi nước, chỉ dám nhìn anh, chẳng còn nghĩ đến chuyện trốn tránh.
Cô... lại một lần nữa, bị anh làm cho rung động.
Cô thật sự không có tiền đồ mà.
Từng giọt nước mắt to tròn rơi xuống má cô, lặng lẽ lăn dài.
Hai người đứng gần nhau đến mức, chỉ cần anh vươn tay là có thể ôm trọn cô vào lòng.
Trì Vực cúi đầu, nhìn thấy nước mắt rơi không ngừng từ khóe mắt Tô Già Ni. Ánh mắt anh tối lại vài phần. Anh đưa tay nâng mặt cô lên, đầu ngón tay lạnh lẽo dịu dàng lau nước mắt cho cô.
“Chỉ là tạo cảnh tuyết thôi, đã cảm động đến mức khóc vậy sao?”
“Em từng ngày dậy sớm đưa bữa sáng, tặng quà sinh nhật... Em không nghĩ người khác cũng sẽ bị rung động sao?”
“Em tưởng ai cũng là sắt đá, chẳng ai xao lòng à?”