Chương 45
Đoạn này mình xin phép dịch xưng hô anh, em cho tình cảm nhé
Rung động?
Ý anh là... tim rung động?
Trì Vực đang nói là anh rung động ư?
Một câu như vậy, lại bị anh nhẹ nhàng nhét vào đầu cô, khiến não Tô Già Ni h0àn toàn “sập nguồn”.
Nước mắt cô tuôn trào không thể kiểm soát. Trì Vực lau không kịp, cả lòng bàn tay cũng bị cô làm ướt sũng.
“Tô Già Ni, thật ra em thích màu trắng, không phải màu hồng nhạt đúng không?”
Tô Già Ni khẽ gật đầụ
Phòng cô, ví cô, bao đựng bút, vỏ đïện thoại... tất cả đều là hồng nhạt. Ai cũng nghĩ cô thích màu này. Cả kiếp trước cô cũng tưởng vậy, mãi đến sau khi sống lại, cô mới hiểu màu hồng nhạt là do mẹ cô – Tô Lê Tố yêu thích. Còn cô, thật ra vẫn luôn thấy màu trắng mới thật sự hợp với mình.
Vậy mà Trì Vực... còn hiểu cô hơn cả cô.
Chàng trai ấy nhìn cô bằng ánh mắt sâu không thấy đáy, khẽ nói
“Anh biết em thích màu trắng.”
“Thích tuyết.”
“Tô Thị không có tuyết.”
“Cũng không có Trì Vực.”
“Cho nên, Tô Già Ni, em rời khỏi nơi này để đến Tô Thị... em có hối hận không?”
Tô Già Ni không đáp, nhưng nước mắt cô lại càng tuôn ra mãnh liệt hơn.
Trì Vực siết nhẹ tay ra sau, kéo cô vào lòng, đặt tay lên gáy cô, ghì đầu cô vào ngực mình.
“Ô ô ô...”
Mặt Tô Già Ni áp sát lồng ngực anh, cuối cùng cũng không thể kiềm chế nữa, bật khóc thành tiếng.
Cô khóc mỗi lúc một dữ dội, từng tiếng như xé lòng.
Cô ôm trọn sự hỗn loạn, nước mắt đẫm ướt cả lớp lông trên áo khoác anh, thấm xuyên qua lớp áo mỏng, lan tận vào da thịt anh.
Rất lâu sau, tuyết nhân tạo cũng đã ngừng rơi.
Tô Già Ni hít một hơi, ngẩng đầu, đẩy anh ra. Mắt cô đỏ hoe, nhưng đã dần ổn định.
“Xin lỗi... lại làm ướt áo anh.”
“Anh mặc ít như vậy, có lạnh không?”
Trì Vực lắc đầụ
“Đỡ hơn chưa?”
“Ừm.”
“Tô Già Ni, sau này nếu định đưa ra quyết định gì lớn như vậy... làm ơn hãy nói với anh trước, được không?”
Cô dịu dàng, nhưng luôn làm ra những chuyện tàn nhẫn nhất.
Trì Vực nhìn cô chăm chú, ánh mắt sâu như hút người ta vào.
Câu nói ấy... quá ám muội.
Vì sao quyết định của cô lại phải bàn bạc với anh?
Tô Già Ni hít một hơi sâu
“Trì Vực, em nghĩ... có lẽ anh hiểu lầm rồi.”
“Hiểu lầm gì?”
“Em khóc, không phải vì cảm động... cũng không phải vì hối hận. Là vì chuyện khác.”
“Chuyện gì?”
“Em không thể nói cho anh biết.”
Cô né ánh mắt anh.
“Em đã giải thích, nhưng anh đâu có tin. Em thừa nhận, việc em chọn Tô Thị, một phần là vì muốn tránh anh, nhưng đó không phải lý do chính. Em thật sự muốn học ở Tô Y.”
“Em cũng thật sự muốn học ngành y. Từ nhỏ em đã có ước mơ ấy... chỉ là trước đây em quên mất.”
“Muốn làm bác sĩ?” Anh hỏi lại, giọng khẽ.
“Ừ.”
“Ừ, vậy cố gắng học đi.”
“...”
Đầu óc Tô Già Ni như bị đóng băng.
Là cô đang bị ảo giác, hay thực sự Trì Vực giờ mỗi câu nói ra đều mang the0 sắc thái... rất ái muội?
Cô đón lời anh bằng giọng dè dặt
“Cảm ơn anh đã ủng hộ. Em nhất định sẽ trở thành một bác sĩ giỏi.”
Trì Vực im lặng, ánh mắt lại trở về với vẻ lạnh lùng như thường lệ.
Tô Già Ni khẽ cười
“Nếu mọi chuyện đều nói rõ rồi, cũng muộn rồi... em đi trước.”
“Ừ. Bao giờ về lại Tô Thị? Anh tiễn em.”
“Cảm ơn, không cần đâụ Em đi với Lâm Noãn, nhà cô ấy có tài xế tới đón.”
Mặt Trì Vực tối sầm lại, giọng anh không rõ cảm xúc
“Ngày mai về à?”
“Ừ.”
“Mấy giờ lên tàu? Anh tiễn.”