⬅ Trước Tiếp ➡

Nơi này, cô không hề xa lạ.
Trì Vực không nói, nhưng Tô Già Ni của kiếp trước đã từng ở đây, căn phòng suite xa hoa này là nơi nhà họ Trì để dành riêng cho thiếu phu nhân tương lai, mọi tiện ích đều được thiết kế dành cho cô. Phòng của Trì Vực... thì ở ngay bên cạnh.
Bức tường phía sau sofa tɾong phòng khách thật ra có một cánh cửa bí mật, nối thẳng sang phòng bên. Hiện tại bức tường đó được tre0 một bức tranh lớn của danh họa, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra có khe cửa. Khi mở ra, bức tranh sẽ bị tách đôi.
Tối hôm đó, cô ngủ rất muộn.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Noãn dậy sớm, cảm thấy bản thân đã h0àn thành “nhiệm vụ bảo vệ”, không nên tiếp tục cản trở cặp đôi yêu nhaụ Thế là khi trời còn chưa sáng hẳn, cô đã leo lên chiếc SUV màu trắng của nhà mình và lặng lẽ rời đi.
Tô đánh thức, mở mắt ra đã không thấy Lâm Noãn đâụ
Trì Vực dậy sớm hơn.
6 giờ 30 sáng, anh đã đứng trước cửa nhấn chuông.
Tô Già Ni lảo đảo mở cửa, mắt vẫn còn sưng vì thiếu ngủ.
Vừa thấy mặt, Trì Vực liền nắm lấy tay cô, bao trọn tɾong lòng bàn tay rộng lớn
“Không ngủ ngon à?”
Tô Già Ni tỉnh hẳn, rụt tay về.
Bữa sáng được phục vụ tận phòng.
Tổng giám đốc của Hoàng Lâu đích thân mang tài liệu đến cho Trì Vực ký, ký xong còn hai tay cung kính trình lên một tập hồ sơ màu đen
“Thiếu gia, đây là hóa đơn tiêu dùng tháng trước.”
Trong đó, dĩ nhiên bao gồm cả chi phí của đêm qua.
Tô Già Ni đang ăn h0ành thánh, nghe đến đó thì nghẹn họng nan tối qua cả đám bạn học cùng nhau ăn uống, ca hát, chơi đùa... tất cả đều ở chỗ này.
Bạn bè rời đi rồi.
Cô lăn tăn mãi, cuối cùng vẫn mở miệng
“Tối qua... tiêu hết bao nhiêu vậy?”
Trì Vực liếc mắt nhìn cô, môi cong nhẹ như nghe được một chuyện thú vị
“Muốn biết thật à?”
“Ừ.”
“Rồi nếu biết thì sao?”
“Em chuyển khoản cho anh. Dù sao hôm qua là sinh nhật em.”
Trì Vực cong môi cười, ánh mắt như cười mà không
“18 vạn.”
Tô Già Ni giật mình, rụt cổ lại the0 bản năng
“Không... có giảm giá gì không?”
Trì Vực ánh mắt sâu thẳm nhìn cô
“Bạn học Tô Già Ni giảm 20%.”
“Bạn gái Tô Già Ni làm công giảm giá.”
“Tự chọn đi. Hửm?”
Tô Già Ni như muốn bật khóc. Cô đau lòng móc thẻ ngân hàng ra, đưa cho anh.
Trì Vực nhận lấy, rút ví tiền đen ra, chọn một ngăn trống, nhét thẻ của cô vào.
Gương mặt Tô Già Ni cứng đờ, không thể tin được cảnh tượng trước mắt.
Nếu không phải đã từng kết hôn với anh ở kiếp trước, biết rõ gia thế và tiền bạc của anh không thiếu, cô thật sự nghi ngờ anh là loại chuyên "lừa tình lừa tiền" chuyên nghiệp
Trì Vực cong môi nhìn cô
“Tiếc à?”
“Không có ”
“Mật khẩu là ngày sinh nhật anh đúng không?”
Tô Già Ni đỏ bừng mặt, gật đầu như con thỏ nhỏ
“Ừ.”
“Ví của em đâu?”
“...”
Cái gì? Đến ví tiền cũng không tha?
Cô tuyệt vọng, lòng đau như cắt, run run móc ra chiếc ví màu hồng nhạt yêu thích nhất đưa cho anh.
Trì Vực mở ví cô, lôi chiếc thẻ đen của mình ra nhét vào.
“Cái gì đây?”
“Thẻ của anh. Giao nộp cho bạn gái. Mật khẩu là 6 số cuối số đïện thoại của bạn gái anh.”
“...”
Anh rảnh quá đúng không?
Xe của Trì Vực đưa cô ra ga Nam.
Trên xe, cô nghe anh gọi đïện
“Vâng, ga Nam. Phiền chú Hà đến lấy xe giúp.”
Cô không để tâm mấy.
Tới ga, khi thấy anh đưa chìa khóa xe cho chú Hà, cô vẫn không nghi ngờ gì.
Đến khi vào ga...


⬅ Trước Tiếp ➡