⬅ Trước Tiếp ➡

Khi Trì Vực cũng móc chứng minh nhân dân ra cùng cô quét mã qua cổng kiểm soát, Tô Già Ni mới ch0àng tỉnh
“Trì Vực? Anh đi đâu?”
“Tiễn em.”
Cô muốn nói "không cần tiễn", nhưng Trì Vực không cho cô cơ hội từ chối.
Cô còn không biết anh đã làm thế nào mà chỗ ngồi lại ở ngay bên cạnh cô.
Ghế hạng thường.
Không gian khá chật, không phù hợp với một người chân dài như anh.
Tàu khởi hành.
Trì Vực không nói gì.
Cảnh vật ngoài cửa sổ lùi dần về sau, chẳng mấy chốc, Tô Già Ni bắt đầu gà gật.
Thấy cô gật lên gật xuống như gà con buồn ngủ, Trì Vực trầm giọng hỏi
“Tô Già Ni, dựa vai anh nhé? Mức độ này em chấp nhận được chứ?”
Không nghe thấy tiếng phản đối.
Anh nhẹ nhàng nghiêng người, kéo đầu cô dựa vào vai mình.
Tô Già Ni như thể tìm được gối ngủ h0àn hảo, tự động dựa vào, ngủ ngon lành.
Chuyến tàu 5 tiếng.
Cô ngủ suốt quãng đường.
Gần đến nơi, Trì Vực nhẹ nhàng gọi
“Tô Già Ni.”
Cô vẫn còn ngái ngủ
“Trì Vực?”
“Cả đêm không ngủ hả?”
Tô Già Ni lập tức bừng tỉnh, bật dậy khỏi vai anh, lén nhìn sang áo khoác của anh.
Không có nước miếng.
Cũng... may
Tô Già Ni về nhà ông ngoại một chuyến, sau đó quay lại trường học.
Trì Vực đưa cô về đến tận đầu hẻm.
Cô đã đẩy anh đi từ sớm, vậy mà cuối cùng vẫn bị anh tiễn đến tận cửa nhà và chuyện khiến cô sợ nhất rốt cuộc cũng đến gặp phải ông ngoại cô.
“Chẳng phải em nói không có ai ở nhà à?”
“Không phải. Ông em tính tình không được tốt lắm... không thích gặp người lạ, cũng không thích bị làm phiền.”
Trì Vực trầm mặc không nói gì.
Tô Già Ni vội vàng đuổi anh đi, vừa dỗ vừa lừa, giọng mềm đi vài phần
“Anh về trước đi được không? Em... em sẽ liên lạc lại saụ”
Giọng cô vốn đã dịu dàng, lúc này mềm như nước, còn mang the0 chút điệu bộ làm nũng mà chính cô cũng không nhận ra. Trì Vực không chống nổi, buông một chữ
“Vide0.”
“Ừm... được thôi.”
Anh lập tức móc đïện thoại ra
“Vậy giờ thêm lại anh đi.”
Sao anh biết cô đã xóa anh rồi?
Lẽ nào... trước đó anh có nhắn tin cho cô?
Là tin gì chứ?
Tô Già Ni không dám hỏi, chỉ ngoan ngoãn lấy đïện thoại ra, thêm lại liên lạc.
“Được chưa?”
“Ừ. Tối nào cũng phải gọi.”
Cô ậm ừ cho có lệ
“Được được, tối nào em cũng gọi cho anh.”
Trì Vực rốt cuộc chịu rời đi.
Nhưng đúng lúc ngõ đi về, nhìn thấy Trì Vực, liền hỏi
“Chàng trai, lại đến à? Hôm nay không đi xe?”
“Dạ, không lái.”
Tô Già Ni lập tức căng cứng sống lưng.
Quả đúng là ghét gì trời cho nấy.
Cô lặng lẽ lùi sang bên né tránh.
Trì Vực liền nghiêng người, dùng vai mình che chắn cho cô.
Ông cụ vốn định đi luôn, nhưng rồi lại quay đầu lại, gọi
“Tiểu Già Ni?”
Tô Già Ni lập tức đơ người.
Ông Tô lúc đầu chỉ cảm thấy cô gái kia rất quen, gọi thử một tiếng, kết quả thật đúng là đứa cháu ngoại yêu quý của ông
Đôi mắt g͙ià nua chợt híp lại đầy thâm sâu khó lường.
Từ góc độ của ông nhìn tới, cháu gái ông đang giống như một con đà điểu nép sát vào lòng một thiếu niên trẻ tuổi, chỉ hận không thể chui đầu xuống đất.
Nhưng chàng trai đó thì lại rất đĩnh đạc, chẳng những không né tránh mà còn thẳng thắn gật đầu chào ông lễ phép.
Ông Tô chăm chú quan sát. Ông thấy từ đầu đến cuối, thiếu niên kia không hề có cử chỉ nào vượt quá giới hạn. Khi cháu ông lúng túng, cậu ta còn âm thầm che chắn, đồng thời luôn giữ khoảng cách vừa đủ nan không gần, cũng không quá xa.


⬅ Trước Tiếp ➡