Chương 21
ánh mắt cô một lần nữa tập trung lại, Hạ Trưng Triều mới chỉnh tề nhả từng chữ một, trong giọng điệu pha lẫn chút dụ dỗ "Chỉ cần làm một bà chủ nhỏ hào phóng và nghe lời." Có những người sinh ra đã ngậm thìa vàng, nên sự ngạo mạn khắc sâu trong cốt tủy là thứ không thể nào giấu được, dù cho có khoác lên mình bộ vest sang trọng hay nói năng nho nhã đến đâụ Trong sự im lặng bao trùm cuộc đàm phán, Ôn Tri Hòa đã hoàn toàn hiểu rõ lý do Hạ Trưng Triều tỏ ý muốn kết hôn.
Suy cho cùng, chính anh đã nói, cô là sự lựa chọn rẻ mạt nhất, dễ thỏa mãn nhất trong phạm vi tìm kiếm của anh.
Vì thế anh mặc nhiên cho rằng, chỉ cần rải vài mẩu bánh vụn từ kẽ tay xuống là đủ để cô thỏa mãn, thậm chí còn phải vui vẻ gật đầu cảm tạ.
Anh không còn dùng từ "vật trang trí" nữa mà đổi thành "vợ nhỏ", nhưng hai chữ "nghe lời" đi kèm với sự hào phóng ấy vẫn khiến Ôn Tri Hòa cảm thấy khó mà nuốt trôi.
"Hạ tiên sinh." Hồi lâu sau, Ôn Tri Hòa khẽ gọi, chậm rãi nói "Nói nhiều như vậy, tôi chỉ thấy những điều kiện này mang lại lợi ích lớn cho anh, còn tôi thì chưa thấy nhận được lợi ích thực tế nào, đúng không?" "Anh ứng trước tiền phòng cho tôi, tặng tôi bánh kem và quần áo, những thứ này đâu phải tôi đòi hỏi, là anh tự ý nhét cho tôi.
Tôi thừa nhận mình đã được hưởng lợi, nhưng hôm nay tôi ngồi ăn với anh bữa cơm này, chính là muốn trả lại cho anh tất cả." "Tôi không muốn chịu thiệt, cũng không muốn tùy tiện bước chân vào một cuộc hôn nhân bất bình đẳng, thiếu tôn trọng, cho dù đó chỉ là giả, là có thời hạn.
Tôi chưa thiếu tiền đến mức đó.
Rất cảm ơn sự giúp đỡ và coi trọng của anh." Ôn Tri Hòa xách túi máy ảnh đứng dậy, nói từng chữ từng chữ rành rọt qua kẽ răng "Hôm nay đến đây thôi.
Bữa cơm này tôi mời, tạm biệt." Đoán chắc anh sẽ không làm cái trò tranh giành trả tiền ngay tại chỗ, nên Ôn Tri Hòa tự mình ra quầy lễ tân thanh toán.
Dù nhân viên nói bữa ăn đã được ghi nợ vào tài khoản của Hạ Trưng Triều từ trước, cô vẫn kiên quyết quẹt thẻ trả tiền.
Giờ phút này, Ôn Tri Hòa cực kỳ thấu hiểu tâm trạng của mấy nữ chính "bạch liên hoa" kiên cường bất khuất trong phim truyền hình ngày xưa.
Thứ nhất, vô công bất thụ lộc, nhận không của người ta dễ tổn thọ.
Thứ hai, bạn sẽ chẳng bao giờ biết được cái giá ngầm phải trả cho những món quà ấy là gì.
Tiền mời cơm, tiền phòng...
chỉ vì muốn từ chối anh ta mà cô phải tốn thêm một khoản tiền lớn thế này.
Đúng là không nên nhất thời xúc động mà nhận sự giúp đỡ, cái bẫy nằm ngay đây chờ cô nhảy vào chứ đâụ "Thưa cô, cô thật sự không cần trả đâu ạ." Nhân viên phục vụ bất lực sâu sắc nhưng vẫn kiên trì thuyết phục, liếc nhìn người đàn ông phía sau, muốn nói lại thôi.
"Để cô ấy trả đi." Giọng nói của người đàn ông vẫn trầm thấp, nho nhã và cực kỳ dễ nhận biết.
Dù mới rời đi chưa đầy một phút, Ôn Tri Hòa vẫn nhận ra ngay là ai.
Cô quay đầu, ánh mắt va phải đôi mắt đen sâu thẳm của anh.
Bờ vai cô khẽ lệch đi, khẽ cọ qua lớp âu phục phẳng phiu, mũi ngửi thấy mùi hương gỗ sam lạnh lùng thanh nhã trên người anh.
Lúc này Ôn Tri Hòa mới nhận ra khoảng cách giữa hai người gần đến mức nào.
Khó