Chương 22
mà tưởng tượng nổi, vừa nãy họ còn đang bàn chuyện "dựng vợ gả chồng".
Nhìn bốn con số bị trừ trong tài khoản sau khi thanh toán, lòng Ôn Tri Hòa như rỉ máụ Thời tiết Linh Châu thất thường, lúc nóng lúc lạnh.
Ba ngày tới dự báo trời nắng, nhưng lúc này ngoài cửa kính mưa vẫn tuôn xối xả, nhìn như sắp có bão.
Ôn Tri Hòa không đi chụp ảnh nữa.
Cô định ôm máy móc lên phòng đặt vé xe, đồng thời trả nốt tiền phòng cho lễ tân và hủy đặt phòng hai ngày còn lại.
Ra vẻ thanh cao cho sướng cái miệng, đến lúc trả tiền hủy phòng mới thấy "đau ví".
Vé xe cô đặt khởi hành lúc rạng sáng nay.
Tiếc thật, chuyến đi này coi như công cốc.
Sau khi thu dọn hành lý xong xuôi, Ôn Tri Hòa đẩy vali sang một bên, lúc ngước mắt lên nhìn quầy, cô thấy túi giấy đựng bộ quần áo mà Hạ Trưng Triều nhờ nhân viên mang lên tối qua.
Cô định nhờ lễ tân trả lại cho Hạ Trưng Triều trước khi rời đi.
Điện thoại trên giường rung lên hai cái.
Ôn Tri Hòa cầm lên xem, là tin nhắn của Trần Địch.
Mấy ngày nay cô không ở Yên Bắc, hai con mèo ở nhà trọ đều nhờ Trần Địch qua cho ăn, nên cứ tan làm là cô lại nhận được "báo cáo tình hình" của bạn.
Trần Địch Hình ảnh Hình ảnh Trần Địch Hai cục cưng ngoan lắm, tiếc là mai tớ bị điều đi công tác ngoại tỉnh rồi.
Trần Địch Tớ để sẵn nhiều thức ăn cho tụi nhỏ nhé?
Ôn Tri Hòa gõ chữ trả lời Không cần đâu, tớ về ngay đây.
Trần Địch ?
Sao về sớm thế?
Ôn Tri Hòa Bị đuổi việc rồi, về nhà nói sau nhé.
Trần Địch gặng hỏi xem có chuyện gì, nhưng Ôn Tri Hòa thấy mệt mỏi rã rời, không trả lời nữa, chỉ nằm vật ra giường nghe tiếng mưa rả rích qua khe cửa sổ.
Ngủ một giấc dậy đã là tám giờ tối.
Khách sạn này rất gần sân bay, đi xe chưa đến hai mươi phút là tới.
Ôn Tri Hòa nán lại đến mười giờ rưỡi mới ra khỏi phòng, xách túi giấy đặt lên quầy lễ tân, phối hợp với nhân viên điền phiếu đăng ký.
Điền xong phiếu đưa cho lễ tân, cô nhân viên nhận lấy, gật đầu mỉm cười "Cảm ơn quý khách đã lưu trú, hẹn gặp lại quý khách lần saụ" Bánh xe vali lăn trên nền gạch men hướng về phía cửa xoay.
Mưa ngoài trời đã tạnh, chỉ còn cái lạnh ẩm ướt sau cơn mưa.
Ôn Tri Hòa hít một hơi thật sâu, bước lên chiếc xe đang bật đèn chờ sẵn ở cửa.
Trời tờ mờ sáng, mưa bụi giăng mờ ảo.
Người của sân bay đã chuẩn bị xe trước cửa khách sạn từ sớm.
Trợ lý thư ký cũng dậy trước một tiếng, ăn mặc chỉnh tề đứng đợi trước cửa phòng suite tầng thượng.
Tám giờ mười lăm, ngay khoảnh khắc kim giây trên đồng hồ điểm đúng nhịp, cánh cửa mở ra.
"Hạ tổng." Mọi người đồng thanh chào.
Hạ Trưng Triều gật đầu, vừa chỉnh lại cổ tay áo vừa bước về phía thang máy, thư ký đi bên cạnh báo cáo lịch trình.
Thang máy đi xuống đến sảnh tầng một, công việc đã báo cáo xong xuôi.
Thư ký khựng lại một giây rồi bất ngờ nói "Quầy lễ tân có đồ gửi lại cho ngài, là do vị khách phòng 4512 để lại trước khi trả phòng." Hạ Trưng Triều rũ mắt nhìn cậu ta "Trước khi trả phòng?" "Vâng, khách phòng 4512 đã làm thủ tục trả phòng lúc mười một giờ đêm qua, chắc là rời đi ngay lúc đó." Thư ký tuôn ra hết những thông tin mình nắm được, cuối cùng hỏi "Món đồ cô ấy trả lại đang ở chỗ bộ phận