Cố Vi Lan cau mày xuống giường, mặt vẫn còn vương chút u oán vì bị đánh thức, cô mở cửa ra xem thử thì thấy...
Ngoài cửa là một nam nhân tóc tai rối bù, tay đang ôm chiếc gối đã bị giày vò đến méo mó, anh đứng chặn ngay lối ra vào trước cửa phòng.
Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa mở, đôi môi khẽ mím chặt lại, giọng điệu nghiêm túc mà rất rõ ràng trình bày với cô “Trợ lý Cố, trong phòng tôi có côn trùng.”
“…”
Cố Vi Lan chết sững người mất vài giây.
Cô nhìn anh nửa đêm nửa hôm đến tìm cô với vẻ mặt nghiêm túc như thể đang chất vấn vì sao trong phòng còn có côn trùng, suýt nữa cô còn tưởng anh định kiện mình vì vệ sinh kém.
Nhưng rất nhanh, cô đã chợt nhớ ra một chuyện. Hồi nhỏ Ứng Ngộ từng sống trong căn cứ thí nghiệm, từ khi đó anh đã luôn rất sợ côn trùng.
Nghĩ tới đây, ánh mắt cô khẽ chuyển động, lần đầu tiên nhìn kỹ gương mặt tưởng như đang bình thản kia. Thực ra trong thần sắc của anh, có một chút căng thẳng đang cố kìm lại.
Nhìn thấy dáng vẻ như vậy của Ứng Ngộ, một chút bực bội vì bị đánh thức giữa đêm cũng lập tức bay biến sạch.
Cố Vi Lan cố gắng nhịn xuống, xoay người đi theo anh về phòng “Côn trùng ở đâu?”
Ứng Ngộ hoàn toàn không bước chân vào phòng mà chỉ đứng ngay ở cửa, hờ hững chỉ cho cô vị trí cụ thể của con côn trùng.
Một lúc sau Cố Vi Lan xử lý xong, cô đi ra thông báo với anh “Xong rồi, nó đã chết rồi.”
Cô thực sự buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, vừa dứt lời đã định đi quay gót trở về phòng ngủ tiếp. Nhưng ngay khi cô vừa nhấc chân bước ra khỏi cửa phòng anh thì cổ tay đột nhiên lại bị giữ lại.
Cố Vi Lan ngẩng đầu lên đối diện với Ứng Ngộ, nhẹ nhàng quay mặt nhìn anh “Sao vậy?”
Ứng Ngộ chẳng buồn giải thích gì mà chỉ cố chấp nắm lấy tay cô, nhất quyết không buông.
Một lúc sau, Cố Vi Lan phải dụi mắt ép mình tỉnh táo hơn chút “Quan chỉ huy vẫn còn sợ à?”
“Không có.” Ứng Ngộ phủ nhận rất nhanh, gần như nói theo phản xạ bản năng.
“Ừm...” Cố Vi Lan cũng chẳng còn hơi sức mà đôi co với anh chuyện này nữa, cô dứt khoát thuận tay kéo anh về lại phòng ngủ rồi chỉ vào giường “Anh lên nằm đi, tôi ngồi đây canh cho anh.”
Sợ cô đổi ý, Ứng Ngộ lập tức đáp “Được” rồi nganh chóng đặt lại gối lên giường, ngoan ngoãn nằm xuống đắp chăn ngang bụng.
Dưới ánh mắt theo dõi của anh, Cố Vi Lan cũng đành kéo ghế, ngồi xuống cạnh giường “canh gác” đúng như lời vừa hứa.
Thấy cô thật sự ngồi lại, Ứng Ngộ mới yên tâm từ từ nhắm mắt.
Cố Vi Lan ban đầu chỉ định đợi anh ngủ rồi sẽ quay về phòng mình, nhưng chẳng biết có phải vì quá buồn ngủ hay không mà cuối cùng lại gục luôn xuống cạnh giường, ngủ quên mất từ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, khi mở mắt ra, Cố Vi Lan phát hiện trên giường đã không còn bóng dáng người kia.
Cô nằm đơ ra thêm một lúc, mãi mới kịp nhớ ra mình vẫn đang ở trong phòng của Ứng Ngộ. Thế là cô giật mình tỉnh hẳn, lập tức bật người đứng dậy.
Cố Vi Lan vội vàng về lại phòng mình, rửa mặt thay đồ xong xuôi, khi cô vừa xuống lầu thì đã nghe thấy tiếng bên ngoài vọng vào một trận huyên náo ầm ĩ.
Cô nhanh nhẹn ra ngoài xem thử, chỉ thấy vị quan chỉ huy tối qua còn ôm gối đứng trước cửa kéo tay cô lúc này đã mặc quân phục chỉnh tề, mặt mày nghiêm nghị, dáng vẻ lạnh lùng y hệt thường ngày, snb đang trò chuyện gì đó rất nghiêm túc với Khu trưởng Dụ
Cố Vi Lan cũng không bước đến quấy rầy mà gọi một thuộc hạ đi theo Khu trưởng Du đến, cô chỉ tay về phía toà nhà trong sân dặn dò “Hôm nay làm lại lần nữa việc diệt côn trùng trong khu này nhé.”
Cô tuyệt đối không muốn đêm nay đang ngủ yên thì lại bị ai đó gọi dậy đi bắt sâu nữa đâụ