⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa dứt lời, sau lưng đột nhiên vang lên giọng Ứng Ngộ “Cô dậy rồi à.”
Cố Vi Lan quay lại, thấy anh đang cúi đầu nhìn mình.
Cô khẽ mím môi, theo phản xạ lùi nửa bước về phía sau rồi hỏi “Quan chỉ huy đã ăn sáng chưa?”
“Tôi sẽ ăn trên xe.”
Ứng Ngộ ngừng lại một chút, sau đó mới nói tiếp “Hôm nay tôi phải đi kiểm tra hiện trườngkhu mở rộng.”
“Có cần tôi đi cùng không?”
Không ngờ lần này Ứng Ngộ lại chỉ do dự một giây rồi nói ngay “Không cần.”
Cố Vi Lan hơi nhíu mày, cô hơi có chút bất ngờ. Dù sao bình thường, hễ đi ra ngoài làm nhiệm vụ là Ứng Ngộ nhất định sẽ kéo theo cô.
Hiếm khi được thả lỏng một lần, lại còn có thể tranh thủ về ngủ thêm một giấc, cô tất nhiên là đang vui mừng thầm trong bụng.
Nhưng ngoài mặt cô chủ bình tĩnh gật đầu “Vậy buổi chiều tôi sẽ đi tìm đội y tế xem có cần hỗ trợ gì không.”
Đến buổi chiều, sau khi liên lạc với Khu trưởng Du qua tinh điện để xác nhận địa chỉ bệnh viện quân khu, Cố Vi Lan đã tự lái xe việt dã đến đó.
Lần này cô chủ yếu muốn khảo sát trình độ điều trị bên này, để đánh giá khả năng hỗ trợ y tế phù hợp khi cần.
Viện trưởng bệnh viện vừa nghe nói người đến là từ căn cứ thí nghiệm của Tinh cầu Số Một thì liền không dám chậm trễ, từ sớm đã dẫn người ra tận cổng đứng chờ.
Cố Vi Lan vừa bước xuống xe, nhìn thấy thế trận tiếp đón hùng hậu như vậy thì hơi sững người, suýt nữa cô còn tưởng mình đi nhầm khu vừa nên bị coi thành khách quý đến thị sát.
“Viện trưởng không cần tiếp đãi đặc biệt nư vậy đâu, ông cứ xem tôi như người tới hỗ trợ là được rồi.” Cố Vi Lan nhẹ giọng, thái độ khéo léo mà dứt khoát nói.
“Bác sĩ Cố y khách khí quá rồi. Với năng lực của cô thì được ngài tới hỗ trợ là vinh hạnh của Tinh cầu Tư Phổ chúng tôi.”
Viện trưởng vừa nói vừa cười, không giấu được vẻ vui mừng ra mặt.
Ông lập tức sai người mời đội ngũ điều trị trong viện lên phòng họp tầng cao nhất, định báo cáo sơ bộ với Cố Vi Lan về tình trạng thiếu hụt trang thiết bị và nhân lực hiện tại để cô có thể tính toán điều động từ Tinh cầu Số Một đến hỗ trợ.
Cố Vi Lan đang ngồi trong phòng họp, lật xem vài tài liệu mà viện trưởng vừa đưa đến thì nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài vọng vào.
Cô ngẩng đầu lên theo phản xạ, lễ phép nhìn sang rồi bỗng nhiên bất ngờ khựng lại “Đàn anh?”
Cô thật sự không ngờ lại có thể gặp Tống Minh Trạch ở đây.
Tống Minh Trạch là đàn anh cô từng quen khi còn học ở trường quân đội.
Tống Minh Trạch nhìn thấy cô thì cũng sững lại một chút, nhưng rất nhanh sau đó anh ta đã nở một nụ cười vô cùng ấm áp, giọng nói nhẹ nhàng vang lên “Anh vừa nghe viện trưởng nói người của Tinh cầu Số Một đến, không ngờ thế mà lại là em, Vi Lan.”
Trước đó, Cố Vi Lan từng xem trên mạng tinh tế nên cũng biết sau khi tốt nghiệp, Tống Minh Trạch đã không lựa chọn ở lại Tinh cầu Số Một để theo đuổi chức vị cao mà dứt khoát tự dẫn dắt đội y tế của mình đi viện trợ các tinh cầu cấp thấp. Vì vậy, trong lòng cô luôn cho rằng một người có năng lực, có đạo đức như Tống Minh Trạch thật sự rất đáng kính trọng.
Hiếm khi có dịp gặp lại, sau khi bàn bạc và tổng hợp xong các tư liệu cần thiết cho công tác y tế, Tống Minh Trạch chủ động ngỏ lời mời muốn cùng cô đi uống cà phê.
Cố Vi Lan vừa khéo cũng có vài điều muốn trao đổi thêm với đàn anh về kỹ thuật điều trị, cho nên nhân lúc vẫn còn thời gian rảnh, cô tất nhiên cũng không từ chối lời mời.
Sau khi hai người trò chuyện xong và bước ra khỏi quán cà phê, Cố Vi Lan liếc nhìn đồng hồ thấy cũng sắp đến giờ tan làm của Ứng Ngộ.
⬅ Trước Tiếp ➡