⬅ Trước Tiếp ➡

Bộ phận sinh động nhất trên mặt Chu Trạch An có lẽ là lông mày. Lông mày khẽ cau lại, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Trương Nhai, nhớ lại tất cả lời nói và cử chỉ của Trương Nhai ngoài lúc giao hợp ra, Chu Trạch An hơi lưỡng lự hỏi "Có phải cậu, có ít vấn đề về phương diện tinh thần không?"
Không thì sao luôn nói mấy thứ khiến người khó hiểu như thế.
"Đại ca Anh mới là đồ có vấn đề ấy " Trương Nhai không tin nổi, thế mà Chu Trạch An dám dùng vẻ mặt thành thật hỏi cậu có vấn đề về tinh thần hay không, "Anh không thấy tôi đang tìm lối thoát cho anh hả Lúc nãy tôi đã nói là không làm mà anh dùng bạo lực, giờ có thể tính là cưỡng gian đấy anh có biết không Nhưng anh là cấp trên tôi là cấp dưới, tôi có thể làm căng à? Tôi chỉ có thể nhắc nhở một cách uyển chuyển thôi ồ kế "
"Tôi cho rằng..."
"Anh cho rằng tôi đùa với anh, miệng nói không nhưng thân thể rất thành thực đúng không "
"Nhưng,,,"
"Nhưng tôi quyến rũ anh trước đúng không Đó là ngay từ đầu tôi nghĩ anh muốn làm bạn giường bình thường với tôi thôi mà a... a a a... Hức, anh đâm sâu quá... "
"Nhưng..."
"Nhưng tôi cũng sướng đúng không Nên tôi mới nguyện ý cho anh làm nốt lần cuối cùng này đấy. Mặc dù anh là đồ cặn bã nhưng chịch choạc cũng không đến nỗi tệ... "
Chu Trạch An cũng ngớ ra, nói câu nào cũng bị Trương Nhai bật lại, không biết nói gì cho phải.
Trương Nhai thừa dịp lúc Chu Trạch An ngây người, thình lình xoay người, ấn bả vai đối phương xuống đè người lên mặt đất, vẫn giữ tư thế ngồi trên háng đối phương.
Ờ, thay phiên nhau nắm quyền chủ động, rất công bằng.
Trương Nhai đong đưa mông, nhấp nhổm lên xuống phun ra nuốt vào dương vật Chu Trạch An.
"Nhìn kỹ đi, bây giờ là tôi dùng mông chơi anh. Đ t xong là đi tuyệt không dây dưa "
Cậu rất lanh trí xài ké thiết lập của Chu Trạch An, ai mà chả biết làm tổng tài bá đạo.
Lời còn chưa dứt, cánh cửa văn phòng luôn đóng chặt thình lình bị đẩy bật ra.
Trương Nhai kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn, đập vào mắt là ba gương mặt mang biểu cảm khác nhaụ
Đầu óc Trương Nhai trống rỗng, rùng mình một cái, mông lệch sang một bên, nặng nề ngồi phịch xuống ...
Hết ==================================================
Gà bay chó sủa
Tình cảnh hiện tại hết sức khó xử. Biểu lộ của năm người ở đây khác nhau nhưng đều vô cùng đặc sắc.
Trương Nhai bị cánh cửa thình lình bật mở doạ cho giật thót, toàn thân run bắn lên, cao trào.
Tinh dịch xẹt thành một vòng cung trên không trung, bắt nguồn từ đỉnh đầu bé trym của Trương Nhai, rơi xuống mặt và ngực của Chu Trạch An. Lần này bắn ra vẫn mãnh liệt như xưa.
Đương nhiên, Trương Nhai cũng cảm giác được tiết tấu và xúc cảm khi mình ịn mông xuống không được thích hợp cho lắm.
Chu Trạch An thì chưa kịp cảm nhận cảm giác ân ái trong văn phòng đã bị người khác bắt gặp, chuẩn bị phát cáu, thì thình lình bị huỵch một cú đau không thở nổi.
Trong nháy mắt đó, tổng quản lý Long Thanh Hoa đứng ở cửa phòng, trông thấy sếp mình khẽ hé môi, cau mày, phút chốc còn tưởng thấy được vẻ cao trào của sếp...
Sau đó mới nhận ra, thực tế là Chu Trạch An đang đau đớn đến nỗi mặt mũi nhăn nhó thống khổ.
Kịp phản ứng đầu tiền là Long Thanh Hoa. Y bỏ hai kẻ ngốc còn đứng đực bên cạnh lại, nhanh chân chạy tới nhấc Trương Nhai khỏi người Chu Trạch An.
"Thằng nhãi đần này cậu còn không mau đứng dậy, còn ngồi nữa thì hắn xong đời thật luôn đấy "
Dứt lời lại đỡ Chu Trạch An dậy, quay đầu lại phía cửa "Hai người còn ở đó làm thần giữ cửa à? Mau tới hỗ trợ "


⬅ Trước Tiếp ➡