⬅ Trước Tiếp ➡

Trương Nhai sững sờ tại trận, thân thể trần truồng đứng đó cũng không thấy lạnh, cậu không biết mình nên kinh ngạc vì chị gái xinh đẹp gặp ban trưa mở miệng ra nói lại là giọng đàn ông hùng hậu, hay là nên lo lắng Chu Trạch An bị cậu ngồi hỏng chít chít bé bự.
Tiêu Mục cũng lấy lại tinh thần, mau chóng chạy vào, đầu tiên là cởi áo khoác của mình ra trùm cho Trương Nhai. Không thể trách cậu ta phản ứng chậm chạp, cậu nào ngờ có thể chứng kiến một màn đặc sắc thế đâụ Chiều nay Trương Nhai bị gọi lên văn phòng quản lý mãi không thấy về nên cậu ta rất lo, rốt cuộc là do hạng mục lần này xảy ra vấn đề lớn thế nào để kinh động cả quản lý cấp cao.
Cậu ta bèn bất chấp nguy cơ bị dê xồm sờ soạng, đi tìm tổng thanh tra, tổng thanh tra nói thế chúng ta cùng nhau đi xem có vấn đề gì. Kết quả cửa vừa mở cậu ta đã thấy Trương Nhai đè lên giám đốc phát ngôn bừa bãi.
Tổng thanh tra Lang Thiên thì là người hốt hền nhất trong đám người ở đây, bởi vì gã là người đưa Tiêu Mục tới.
Gã đã khíu chọ Trương Nhai từ lâụ
Vì sao ư? Vì yêu quái không biết dây mơ rễ má giữa người và người, không biết cái gọi là hai công gặp nhau có thể có một thụ, hai thụ gặp nhau chỉ có thể làm chị em. Lang Thiên luôn cảm thấy Tiêu Mục không chịu theo gã là bởi Trương Nhai.
Nên khi Long Thanh Hoa nhiều chuyện gửi QQ cho gã nói hình như lão đại đang này nọ này nọ này nọ với người kia trong văn phòng, gã bèn tức tốc đưa Tiêu Mục tới. Tính toán nghe lén xong rồi đi, Lang Thiên đâu ngờ động tác của Tiêu Mục quá nhanh, gã không kịp ngăn cản, cửa đã bị Tiêu Mục đẩy ra.
Hiện tại chỉ có Long Thanh Hoa khống chế cục diện hỗn loạn.
"Các cậu về trước đi." Y nói với Trương Nhai đang mặc quần áo và Tiêu Mục.
"Vậy... giám đốc?" Tiêu Mục do dự nhìn về phía Chu Trạch An được đỡ sang nằm trên ghế sô pha.
"Tôi và Lang tổng thanh tra sẽ đưa hắn đi bệnh viện." Long Thanh Hoa nói xong nhìn về phía Lang Thiên, thấy Lang Thiên phối hợp gật gật đầụ
"Đúng đúng đúng vậy, không có chuyện của các cậu nữa. Các cậu về trước đi, ở đây cũng thêm phiền." Lỡ đâu giờ Chu Trạch An không khống chế nổi lộ đuôi hoặc vảy ra, thì đúng là gã và Long Thanh Hoa không che đậy được.
"Được rồi, có chuyện gì thì gọi điện thoại." Tiêu Mục nhanh gọn ôm lấy Trương Nhai hãy còn hoảng hốt đi ra ngoài.
Còn không mau chạy, lỡ bọn họ nhớ ra, truy cứu trách nhiệm của Trương Nhai thì làm sao bây giờ.
...
Tiêu Mục cũng không về bộ phận, trực tiếp lái xe đưa Trương Nhai về nhà. Thay dép lê vào nhà xong, cùng nhau nằm uỵch xuống giường, nhìn trần nhà.
"Tiểu Ma."
"Sao?"
"Tớ làm gãy chim cò của người ta rồi?"
"Chính xác, con của ta quá lợi hại Đem mông đi chịch người ta, lại còn chịch hẳn giám đốc." Tiêu Mục nhìn Trương Nhai, mặt mũi tràn đầy vẻ chân thành.
"Vậy giả sử từ giờ anh ấy không chào cờ được nữa, tớ phải phụ trách à?"
"Tuỳ xem cậu có muốn làm việc ở công ty nữa hay không."
"Hu hu hu hu tớ không muốn gả cho người bị liệt dương đâu "
Hết ==================================================
Chó không hiểu thế giới loài người
Bộ phận Effects công ty truyền thông KY.
Hôm nay lại là một ngày team hiệu ứng thiếu leader. Đám nhân viên "thô kệch" nhao nhao hỏi thăm leader "mềm mụp" trong group Wechat, hi vọng bệnh khó nói của leader mau khỏi, mau mau quay lại toạ trấn thì bọn họ mới có động lực làm việc tăng ca.
Không có nữ đồng nghiệp, nên mọi người đành coi leader mềm mại dễ thương lại còn hơi lả lơi này là sự tồn tại tương tự.


⬅ Trước Tiếp ➡