Chỉ Muốn Yêu Em
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

già đến mức lú lẫn.
Nhưng mà Mộ Mai, mẹ Xuân hứa với con, chỉ cần con đến hai mươi bốn tuổi, con có thể làm một Lâm Mộ Mai tự do hơn bất cứ ai, có thể lựa chọn người con trai mình thật sự thích, muốn đi đâu thì đi.
Mộ Mai, trên thế giới này có một thứ gọi là ân tình.
Mẹ Xuân thiếu một người rất nhiều ân tình, chỉ có trả lại ân tình đó, sau trăm tuổi mẹ Xuân mới có thể đi gặp bà ấy.
Thật xin lỗi, Mộ Mai." Mùa xuân năm Mộ Mai mười sáu tuổi, cô đã đến bên Liên Thành, trở thành hầu học của cậu, trở thành tiểu thư Tess trong mắt bạn cậụ Tiểu thư Tess là nhân vật trong vở bi kịch nổi tiếng dưới ngòi bút của Thomas Hardy.
Vì người cha tham lam của mình, cô ấy phải làm hầu gái cho nhà giàu có.
Dù nhân vật này được vô số người ca ngợi, nhưng trong mắt của giới quý tộc và những nhà phê bình hà khắc, kết quả cô ấy chỉ là một cô gái thuần khiết biến thành người phụ nữ phản bội chồng mình, vụng trộm với vị thiếu gia nhà giàu mình từng làm hầu gái lúc trước, rồi cuối cùng trở thành tội phạm giết người.
Mộ Mai biết, trong mắt đám người xung quanh Vưu Liên Thành, bản thân cô là sự tồn tại kỳ lạ.
Cô cầm cặp cho cậu, ngồi trên chiếc ghế thầy giáo cố ý sắp xếp chép bài cho cậu, xử lý một vài việc lặt vặt trong sinh hoạt cho cậụ Ví dụ như khi cậu đi đánh tennis thì cầm vợt giúp cậu, lúc cậu cưỡi ngựa thì chuẩn bị đồng phục cưỡi ngựa cho cậu, khi cậu muốn uống nước thì mang nước đến, hay thời điểm cậu và bạn bè đến nhà hàng dùng cơm thì tính tiền thay cậụ..
Mà hầu hết lúc ở bên cạnh Vưu Liên Thành cô luôn trầm mặc, lẳng lặng chấp nhận cái tên tiểu thư Tess thay cho cái tên Mộ Mai của mình.
Một tháng saụ vào ngày chủ nhật hơi nóng, Vưu Liên Thành mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay, kết hợp quần tây ca rô màu xám ghi, ngồi trên ghế màu trắng trong vườn hoa.
Cậu đưa một tấm thẻ cho Mộ Mai, đó là thẻ ngân hàng cao cấp, có thể dùng tại mọi quốc gia trên thế giới.
"Biểu hiện tháng này của cô rất khá, ít nhất việc cô ghi bài trong lớp cho tôi giúp tôi có thêm thời gian rảnh cưỡi ngựa, bài tập cô làm thay tôi cũng không lộ ra sơ hở, đây là phần thưởng cho cô." Cậu nói chuyện như thể một thương nhân già đời chứ không phải là một cậu nhóc mới mười hai tuổi.
Mộ Mai nhận lấy tấm thẻ kia bằng hai tay.
Dưới chân Vưu Liên Thành là con mèo Ba Tư, có điều con này lông màu xám xanh chứ không phải màu vàng, cậu đưa mũi chân trêu chọc nó, nó ngoan ngoãn le lưỡi ra liếm mũi giày da hiệu LV kiểu mới nhất của chủ nhân mình.
Cảnh tượng này hệt như bức danh họa đầy thơ mộng vẽ cung đình Châu Âu thời trung cổ.
Mà trong bức tranh này, cô hẳn là người hầu gái làm nền đúng không?
Mộ Mai cầm lấy thẻ nghĩ vẩn vơ.
"Cô đang nghĩ gì?
Lẽ nào lòng tự ái nho nhỏ của đứa cô nhi như cô bị tấm thẻ làm nhục rồi sao." Cậu thiếu niên ngẩng mặt lên, thờ ơ hỏi.
Lúc này con mèo Ba Tư đã nhảy lên đùi cậu, hiển nhiên con vật thông minh này rất thích chủ nhân mình.
Vì nữ hoàng Victoria nuôi hai con mèo Ba Tư lông xanh nên hiện tại giống loài này rất nổi tiếng, trở thành vua của loài mèo.
Có lẽ, đây


⬅ Trước Tiếp ➡