Chương 15
chính là hiệu ứng danh nhân đây mà.
Mộ Mai im lặng không trả lời, khi người xa lạ nảy sinh nghi ngờ với mình, im lặng chính là cách xử lý tốt nhất.
"Thật ra thì cô đừng nên nghĩ nhiềụ Làm tốt nhận thưởng là chuyện đương nhiên, giống như con mèo này vậy." Vưu Liên Thành vuốt ve con mèo Ba Tư trên đùi, "Chỉ cần nó nghe lời, tôi sẽ chiều chuộng thương yêu nó, nhưng nếu nó giống như Eugene thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho nó." Trẻ con nhà có tiền có quyền không hề đơn giản chút nào, đây giống như một mệnh đề tầm thường, nhất là với Vưu Liên Thành.
Vưu Liên Thành rất thích con mèo Ba Tư tên Vưu Kim, còn cho đặt tên cho nó theo họ của mình.
Nhưng khi Vưu Kim làm vỡ chiếc ly thủy tinh mẹ cậu tặng, ba giờ sau, nó đã được đưa đến nơi nuôi giữ chó mèo đi lạc.
"Vưu thiếu gia, tôi nhất định sẽ không giống Vưu Kim." Mộ Mai buông thõng hai tay, "Trong tám năm tiếp theo, tôi chỉ làm việc mình nên làm thôi." "Ừ." Vưu Liên Thành gật đầụ Hồi Vưu Liên Thành tám tuổi khá thân với một đứa bé người Ấn Độ, bởi vì nghe bảo đứa bé Ấn Độ kia đã đưa lưng mình ra chắn cho Vưu Liên Thành, cứu cậu khỏi suýt nữa bị giẫm đạp bẹp dí trong làn sóng biểu tình bãi công quy mô lớn của nước Anh.
Cậu bé ấy sống trong khu bình dân chính phủ Anh xây dựng cho những người di dân nghèo khổ, cũng chính là trại tị nạn mà người ta thường nói.
Có một hôm, cậu bé mời Vưu Liên Thành đến nhà chơi, không biết đã xảy ra chuyện gì, khi ấy bốn ngày liền cảnh sát London đều không ngừng tìm kiếm Vưu Liên Thành ráo riết.
Cuối cùng Vưu Liên Thành được một vị khách du lịch Trung Quốc cứu thoát rồi giao lại cho cảnh sát.
Từ đó về sau, Vưu Liên Thành không hề nhắc đến người bạn Ấn Độ kia của mình nữa.
Có lẽ vụ việc ngoài ý muốn ấy đã khiến Vưu Liên Thành trở nên đầy đa nghi, luôn thăm dò và đề phòng mọi thứ xung quanh mình.
Mộ Mai đứng trong vườn hoa, nhìn theo bóng dáng cậu thiếu niên ôm con mèo đi xa, lòng bàn tay nắm lấy chiếc thẻ đã rịn mồ hôi.
Lúc này, Vưu Liên Thành cũng dừng bước ở hành lang, nhìn thiếu nữ Lâm Mộ Mai trong vườn thông qua khe hở cột đá bám đầy dây thường xuân.
Cô mặc chiếc váy xếp li trắng vô cùng bình thường, vạt váy khẽ lay động trong gió xuân, nhìn từ xa như đóa hoa xương rồng nở trong sa mạc.
Ba từng nói, cây xương rồng và hoa của nó là tổ hợp mâu thuẫn kỳ diệu nhất.
Cánh hoa xương rồng tầng tầng lớp lớp, màu sáng và rất mềm mại.
Bởi vì quá mỏng nên không chịu được gió thổi mưa bay, nên chỉ nửa ngày là đã úa tàn.
Thế nhưng đóa hoa yếu ớt như thế lại mọc trên cây xương rồng đầy gai góc.
Ba nói, mẹ giống như cây xương rồng trong sa mạc, cũng yếu ớt và kiên cường khiến ông si mê.
Mà thiếu nữ Lâm Mộ Mai kia cũng khiến Vưu Liên Thành liên tưởng đến đóa hoa xương rồng, cũng là một cá thể mâu thuẫn khiến người ta mê mẩn dõi theo.
Nhiều năm sau, Vưu Liên Thành gặp được một đôi vợ chồng già người Trung Quốc trên phố cổ Thổ Nhĩ Kỳ, ông lão tóc mai đã bạc luôn nhìn vợ mình với ánh mắt chan chứa chân tình như thể nhìn bao lâu cũng không đủ.
Ông ấy bảo, tình yêu của ông ấy và vợ mình bắt đầu chẳng qua là một cái