Chương 18
không, Vưu Liên Thành?" Mộ Mai ngẩng mặt lên, bởi vì uống rượu nên hai má cô phớt hồng, tựa đóa hoa đào thấp thoáng trong bức tranh thủy mặc.
Màu hồng trong tranh thủy mặc được gọi là vẻ ngây thơ trong nét phong tình.
Phụ nữ thông minh nên biết cách để mình phô bày được vẻ tinh thuần trong nét quyến rũ.
"Vưu Liên Thành?" Vưu thiếu gia kiêu căng khoanh tay, "Cái tên Vưu Liên Thành là để cho cô gọi hay sao tiểu thư Tess?" "Đừng gọi tôi là tiểu thư Tess được không?" Mộ Mai cúi đầu, "Mặc dù tôi không ghét mình bị gọi là tiểu thư Tess, nhưng có đôi khi họ gọi nhiều quá sẽ khiến tôi liên tưởng đến hình phạt treo cổ, nghĩ đến cảnh Tess bị trùm túi đen che mặt trước khi nhận hình phạt ấy." Giọng cô ỉu xìu, đứng cúi đầu trong chiếc váy ngủ màu ngà, vạt váy in hoa dài đến bắp chân.
Chiều cao của họ xấp xỉ nhau nên khi cô cúi đầu có vẻ thấp hơn cậu một chút, cậu có thể thấy rõ hai xoáy tóc nho nhỏ của cô.
Nghe nói người có hai xoáy tóc sẽ thông minh tuyệt đỉnh, Lâm Mộ Mai cũng rất thông minh.
Nhưng chỉ trong những lúc bình thường thôi, còn bây giờ trông cô ngốc vô cùng.
Cô không để mái, may là có vầng trán rất đẹp.
Vưu Liên Thành nhớ có một đêm rằm, Lâm Mộ Mai đứng trong vườn hoa, ánh trăng soi lên mặt cô nửa sáng nửa tối.
Dưới ánh trăng, vầng trán cao cao của cô trở nên đẹp hơn bình thường, khiến người ta không khỏi nghĩ đến mấy từ ngữ miêu tả vẻ đẹp, ví dụ như là “sáng sủa” chẳng hạn.
Lâm Mộ Mai còn có gương mặt dịu dàng đáng yêu chứ không đến mức đẹp lộng lẫy, nhưng kết hợp tất cả lại như một bức tranh ảo mộng.
Thầy giáo tiếng Trung của cậu đã từng miêu tả Lâm Mộ Mai bằng câu nói như vậy.
Ánh mắt Vưu Liên Thành bất giác dời xuống người Mộ Mai, đánh giá từ đầu đến chân.
Dáng người Lâm Mộ Mai khá tốt, ít nhất luôn hấp dẫn ánh mắt của đám bạn bên cạnh cậụ Mấy đứa con trai thì len lén nhìn vào ngực cô, còn mấy đứa con gái còn chưa dậy thì vừa hâm mộ vừa ghen ghét cô.
Người có ngực to hơn cô thì eo không nhỏ bằng cô, người eo nhỏ hơn cô thì ngực không to bằng cô.
Hiếm lắm mới có người ngực to hơn và vòng eo nhỏ hơn cô thì mặt mũi lại không xinh xắn bằng cô.
Hiển nhiên, vì trèo từ phòng mình qua phòng cậu nên cô đã cởi giày ra, hiện tại cô đi chân trần, đầu ngón chân nho nhỏ đang co rúm.
"Lâm Mộ Mai." Ánh mắt Vưu Liên Thành bối rối dời khỏi đầu ngón chân cô, gọi tên Mộ Mai theo bản năng.
"Có." Cô ngẩng đầu lên, hai má hây hây.
"Lâm Mộ Mai." Vưu Liên Thành lại lần nữa dời mắt khỏi mặt cô.
"Có." Cô căng thẳng đứng nghiêm.
Bỗng Vưu Liên Thành bật cười, Mộ Mai cũng cười ngại ngùng, hai người tủm tỉm nhìn nhaụ Đêm đó, Mộ Mai và Vưu Liên Thành trốn ở ban công uống rượụ Họ rót rượu Bạch Cửu của Trung Quốc vào chiếc ly đế cao của Tây Dương, hương rượu tỏa ra thơm ngát.
Vưu Liên Thành cảm thấy mình có chút ngốc nghếch, có chút vui vẻ vì hương rượu nguyên chất đến từ cố hương của mẹ, vì bầu trời đầy sao lấp lánh, vì ban công đầy dây thường xuân xanh biếc, vì cô gái nói tiếng mẹ đẻ Trung Quốc giống mình kia.
"Vưu Liên Thành, cậu khoan đã, để tôi nếm thử trước.
Nếu dễ uống thì cậu hãy uống, còn nếu không thì cậu